VinaWap.Mobi
VinaWap.Mobi đã trở lại và lợi hại hơn xưa! :x
Từ giờ mình sẽ cập nhật thường xuyên. Mong ae ủng hộ để vực dậy cộng đồng wap Việt nhé.
Game Ninja School
Game nhập vai Việt Nam được yêu thích nhất trên Mobile
Tải miễn phí
Game Mobi Army
Game bắn súng, căn tọa độ tựa Gunbound - Gunny, đồ họa khủng, skill tuyệt đẹp
Tải miễn phí
Trang chủ » Đọc truyện » Truyện teen

– Không cần , tôi tự đi được.

– Nhiều lời._ Cậu nói xong liền bước về phía cửa. – Coi như cậu cảm ơn tôi đã cứu cô, hãy làm như thế. Tôi đưa cô về.

– Cũng được…

Chương 5

Khu chung cư cao cấp, tầng 99…
“Keng…” Thang máy mở, hai người bước ra ngoài sảnh lớn. Trên này chỉ có một căn nhà duy nhất, cũng là căn nhà của Ngọc. Nhìn phía ngoài thôi cũng biết bên trong lớn như thế nào. Đứng trước cửa, Ngọc lấy tấm thẻ trong túi áo khoác đặt lên phần cảm biến, cửa bật ra, cô giữ lại. Tay cầm nắm cửa, cô quay lại nhìn Khang:
– Cậu đi trước đi. Tôi đi một mình.
Cô đóng cửa, khóa trái, chạy lon ton đi chuẩn bị đồ đạc. Trong nhà chỉ nghe thấy tiếng vù vù của cô. Phía bên ngoài, Khang đứng dựa vào bên tường, tay xoay xoay chiếc điện thoại, mắt xoáy sâu vào không trung. Ngọc mở cửa, đem theo sách vở cùng một chiếc túi đựng laptop đeo bên vai. Khóa cửa lại, thấy Khang còn đứng đấy, cô nhìn cậu. Khang nói:

– Chờ cô

– Không cần. Cút đi.

– Nói như thế với tôi, cô không muốn sống thì phải!

– Vậy thì đã sao? Hả?

Ngọc nói xong rồi quay đầu đi đến thang máy, Khang đút tay vào túi quần bước theo cô vào. Đến đại sảnh tòa nhà, cô rẽ hướng xuống gara lấy xe, cậu lên tiếng giữ cô lại:

– Đi cùng luôn đi. Sắp vào học rồi.

– …..

– ĐI KHÔNG THÌ BẢO!_Cậu hét lên, mọi người xung quanh chú ý làm cậu đen mặt. Cậu cúi đầu xuống, sải từng bước tiến tới phía cô, dùng một lực lớn nắm chặt tay cô lôi ra xe, mở cửa ra tống cô vào trong không thương tiếc.

– Tới trường._Cậu nói, mặt vẫn cúi xuống dưới.

– Nói với ai đấy?

– Không nói với cô. Cho xe đi đi._ Cậu quay mặt sang chỗ cô.

Tay giơ lên ghế tài xế, cô đáp: – Ông ta không ở trong xe.

Cậu nhìn theo hướng tay cô, khóe miệng giật giật. Hay thật, muộn giờ học, không người lái xe, quả lả đen như quạ. Một ngày đen đủi. Cô mở cửa xe bước xuống, chuyển đến chỗ cầm lái, nhấn ga cho xe chạy. Lẩm bẩm” có cho thì lần sau tôi cũng không đi cùng cậu”. Khang ngơ ngác mở tròn mắt ra nhìn. Không thể nhìn bên ngoài để đoán bên trong được.

…..- Haha… muộn thật rồi kìa. Vui quá đi mất… Chỉ tại tên điên nhà cậu.

– Câm mồm. Leo đi.

– Leo? Ý cậu là… trèo tường? Tôi…

– Không leo được? Ở lại đây đi, tôi vào.

– Ấy! …Chúng ta… trao đổi… được không?

– … Được. tôi giúp cô vào bên trong, bù lại…_Khang nhìn về phía cô

– Tôi làm một việc cậu muốn.

“Vậy cũng được, cô hãy nhớ lấy lời nói của cô ngày hôm nay!” Khang cười, cậu nhảy lên mép tường, với tay xuống chỗ cô. Cô nhón chân, nắm lấy bàn tay cậu, tìm chỗ đặt chân lấy đà. Khang nhăn mặt kéo tay cô lên, đúng là một việc chẳng dễ dàng gì, nhìn cô bên ngoài vậy nhưng sao nặng kinh.

Vào được bên trong, Ngọc thở phào nhẹ nhõm, còn Khang thở lấy thở để. Hai người cùng nhau tiến về phía dãy phòng học lớp 11. Cách đó tầm 40 bước chân, nơi hành lang khuất bóng, 3 nữ sinh 12 đang đi cùng nhau.

– Hôm nay cúp học tiết bà ấy, thật dễ chịu quá đi!_ NS 1

– Đúng thế, văn vừa buồn ngủ lại nhanh chán, trốn là khỏe nhất!_ NS 2

– Hai đứa mày đừng có đùa với lửa! Cẩn thận chết cháy đấy._ NS 3

– Nhìn kìa! Có phải thằng Khang lớp 11A1 không?_ NS 2 Lên tiếng, chỉ vào hai người.

– Ừ… Đi cùng với ai kia? Trông cũng xinh. Xinh hơn con Vi nhiều ha._ NS1,NS3 đáp. – Coi bộ Vi nhà ta không thắng nổi cô ta đâu. Thể nào con nhỏ đó cũng tán được Khang cho xem.

– Không biết con nhỏ đó thế nào ta? Để mặt mộc còn xinh chán! Vi nhà ta thì… ôi trời, cả tấn phấn vẫn chẳng bằng một góc con bé. Vậy mà lúc nào cũng cho mình là nhất! Muốn cưa cẩm đàn em! Xí vào.

Đi tới từ phía sau, nghe thấy lời nói của lũ bạn cùng lớp, Vi vỗ tay: – Ô! Vậy đó hả?… Khá khen cho ba đứa tụi mày diễn trước mặt tao quá giỏi. Hôm nay tao cũng chẳng cần nể nang ai! Muốn được học trong cái trường này nữa thì nghe lời tao, không thì… áo cũng không có mà mặc đâu!…

Khang cùng Ngọc bước vào lớp khiến mọi người bàn tán xôn xao. Người nói này, người đoán kia, ngay cả giáo viên cũng há hốc mồm ra đứng nhìn chẳng nói nên lời. Tất cả rơi vào tình trạng SỐC TOÀN TẬP.
– Hình như cậu là quái nhân. _ Hai người ngồi vào chỗ, Ngọc lấy sách, mở laptop đặt bên cạnh. “Đi đâu ai cũng nhìn”-thì thầm.
– Cô là gì?
– Là người. Đừng nói nhiều, học đi._ Câu chặn miệng của cô rất có hiệu quả, nghe xong câu đó, Khang liền quay lên trên. Nam chống tay lên bàn hai người:
– Thế này là sao? Rõ ràng cậu bảo với tớ là không biết cô ấy. Mà bây giờ lại…
– Hoàng Nam! Em chú ý bài cho tôi.
Giáo viên gõ thước lên bàn, lớn giọng quát. Cả lớp ngồi im phăng phắc, Nam bất lực quay đầu trở lại, Khang vẻ mệt mỏi gục đầu xuống bàn nhắm mắt, Ngọc cô thì chăm chú nghe giảng bài.
Buổi học cứ thế trôi qua trong sự yên ắng của cả lớp. Giờ nghỉ cũng đã đến, ai cũng ra phía ngoài. Ngọc đi xuống căn tin mua đồ ăn, cả buổi sáng chưa có miếng gì vào bụng, cô cũng biết đói.
– Nhờ cô ấy mà cậu nói nhiều hơn rồi đấy Khang. Tớ nghi ngờ lắm rồi đấy! Trước đây ngoài tớ ra, cậu đâu nói với ai lời nào!_Nam đánh vào vai cậu. – Cô ấy rất đặc biệt với cậu.
– Nói nhiều hơn? Ý cậu là mình ít nói? Cô ta rất đặc biệt? Không có đâu. Đừng đoán mò.
Đúng lúc cao trào câu chuyện, Ngọc bước đến, đẩy ổ bánh mì cùng hộp sữa tới trước mặt Khang:
– Ăn đi. Tôi nhớ sáng nay cậu chưa ăn. Cảm ơn hồi sáng.
– ….. c… cảm ơn…_ Ngọc đi được mấy bước, Khang mới cạy miệng thốt ra hai chữ, không rõ cho lắm nhưng cô vẫn có thể nghe. Một khoảnh khắc nào đó, cô thấy thật ấm lòng, nở một nụ cười hiếm thấy, nhưng đáng tiếc, không ai có thể nhìn thấy nó.
– Khang. Mày vừa nói… cảm… ơn? Cô ấy? _ Nam há hốc hỏi Khang. Cậu cười nhẹ:
– Không được sao?
– Còn cười. Thấy mày mừng đến tan chảy rồi kìa. Mày không uống được sữa, hay để tao…
– Tùy mày, muốn thì uống. Tao ăn thôi là được._ Khang không biết mình đã cười một cách thật lòng hạnh phúc. Có lẽ, đây là nụ cười đầu tiên chất đầy sự vui vẻ của cậu sau gần 8 năm dài. Là nụ cười của một thiên sứ…mang trên mình vẻ chết chóc, tàn nhẫn.
~~~~~~~
Phan Tường Vi, 18 tuổi, xinh bình thường, học giỏi, tính tình đỏng đảnh ẻo lả. Tiểu thư nhà họ Phan, có hôn ước với anh cả của Nam nhưng chẳng mấy thiết tha. Theo đuổi Khang từ rất lâu, luôn bị cậu đẩy ra xa nhưng vẫn muốn thử sức.

Chương 6

Trời đổ cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Ngọc đứng trước sảnh trường, không biết nên làm thế nào để về. Điện thoại để ở nhà, không mang theo ô, chắc cũng chẳng có ai còn ở lại trường vào lúc này. Vì việc giữ thân phận nên cô chẳng muốn ai đến đón, còn đúng vào tối tổ chức họp bàn việc quan trọng, thật bức bối.
– Em muốn về cùng không?_ Một người con gái bước đến.
– Không._Ngọc lạnh giọng.
– Sao vậy? Đang chờ ai hả?
– Cô không cần quan tâm, Phan Tường Vi.
– Em gọi thẳng tên chị như thế, có phải không biết sợ là gì, đúng không? Ha, em gái à. Trong trường thì phải mặc đồng phục cho người ta biết tên tuổi nữa chứ!
– Cẩn thận cái mồm của chị đi! Tôi không phải loại con gái đỏng đảnh như chị đâu!
– Em… Chị nói với em một câu thôi em gái. Tránh Bảo Khang xa ra, nếu em có ý định gì với cậu ấy, em sẽ lãnh hậu quả lớn đấy! Cậu ấy không phải là loại người muốn đụng là được đâu!_ Tường Vi giọng chanh chua, đứng khoanh tay trước mặt cô, xong liền bỏ đi.
“Quả là tính tiểu thư. Tôi ghét cô rồi đấy.” Ngọc tự nhủ.
– Học sinh lớp nào, sao chưa về?_ Bác bảo vệ từ phía trên tầng bước xuống. – Không ai đến rước hả?
– ….
– Không sao. Bác có ô đây, lấy mà về, ngày mai đưa trả cũng được.
– Tôi về trước._ Ngọc nhận lấy ô từ tay bác bảo vệ, bước ra khỏi cổng trường.
~~~~~
11.00pm, cách trung tâm thanh phố 8km, trong một khu rừng…
– Ta cần thêm người. Z, chị xem xét việc đấy có được không ạ? Nếu không gấp e rằng…. tổ chức sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm._ Tên trưởng bối của Ác ma dõng dạc.
– Việc đấy sớm muộn cũng được triển khai. Tôi sẽ đích thân tuyển người, cậu không cần phải lo. Tối mai hãy tiến hành việc tuyển chọn. Phần của phía bên mảng phần mềm thế nào?
– Đã tạo ra con chíp theo dõi siêu thanh, có khả năng thu được âm thanh cực rõ trong phạm vi là 2km rồi ạ.
– Phần mềm bảo mật tuyệt đối cho tập đoàn ngân hàng đã có chưa? Cái này quan trọng hơn bao giờ hết đấy. Lợi nhuận thu về rất lớn, giúp cho chúng ta rất nhiều.
– Có rồi ạ. Nhưng… vẫn chưa chắc chắn độ an toàn của nó nên…
– Không dám nói?…
Cuộc họp cấp cao của Ác ma diễn ra với sự có mặt của đông đủ của các trưởng bối. Trong lúc mọi người đang bàn bạc, một tên hớt hải chạy vào:
– Chị hai. Lũ Chó săn đang kêu gọi các băng đảng khác cùng nhau tiêu diệt chúng ta. Bây giờ đang trên đường đến đây.
Mọi người trong phòng nhốn nháo cả lên, đứng ngồi không yên.
– Z, chúng ta không nên đánh trận này, nhận thua đi.
– Không được, nếu thế thì chúng ta rất mất mặt. Z, chúng ta chuẩn bị thôi._ Tiếng ồn ào từ những lời góp ý làm căn phòng như muốn nổ tung.
– Dừng lại, ta không nên ngồi đây để mất thời gian. Tôi là bang chủ ở đây, tôi biết là mọi người sẽ tin tưởng tôi.
Các trưởng bối: ĐƯƠNG NHIÊN SẼ TIN TƯỞNG BANG CHỦ! BÂY GIỜ CHÚNG TA LÀM GÌ?
– Tốt lắm, chia nhau ta chuẩn bị như thế này… bên này… bên kia… ông… cậu…
– Quả không hổ danh chị cả Ác ma. Z, chị quả thật xuất sắc.
– Haha, chưa đến lúc đâu, mọi người đi làm việc của mình đi, thật cẩn thận vào. Chỉ có cách này mới không động đến một mạng người nào của ta mà thôi.
Tất cả đồng loạt đứng lên, từng bước gấp gáp cứ thế vang lên trên dãy hành lang dài. Một cái bẫy có 102 đang được tiến hành một cách cẩn thận nhất.
Giờ tốt cuối cùng cũng đến, hàng trăm con người đứng trước căn cứ Ác ma, tay ai cũng cầm những thứ vũ khí kim loại đáng sợ, những khẩu súng nằm nhỏ gọn trong tay. Trong đêm, tiếng bước chân dẫm lên lá khô vang lên không ngớt. “Keng keng”, một tên dẫm phải quả chuông được treo sẵn làm sợi dây rung lên, cây rìu từ đâu bay tới, phóng thẳng vào mặt hắn. 1 tên, 2 tên, 3 tên… cứ thế thay nhau ngã xuống. Hàng loạt dao dăm, rìu búa, những viên đá lớn bằng thân người thay nhau phóng xuống từ những cái bẫy. Đám người thiệt hại đến quá nửa liền thi nhau chạy trối chết. Thật đáng đời muốn gây sự. Z đã sớm rời khỏi chỗ đó, cô thay đồ, ngồi trên chiếc xe yêu quý để về nhà. Đến một con đường lớn, cô cho dừng xe, thả mình trên con đường tấp nập người qua lại.
“Người đó là Nguyễn Thiên Như Ngọc, 17 tuổi, xuất cảnh 8 năm trước, mới quay lại VN chưa được bao lâu, gia thế chưa rõ, những thứ khác vẫn chưa thể tìm ra, chỉ biết là… “
– Biết gì? Nói tiếp. _Khang đang nghe liền nhíu mày, tên hậu vệ này thật…
“Mẹ đã mất, cô ta suýt chút nữa chết cháy trong vụ cháy chung cư 8 năm trước. Vì việc đấy nên cô ta mới xuất cảnh ạ. Cậu chủ, cậu có muốn chúng tôi điều tra gì thêm về cô ta nữa không ạ? Hay là… cậu muốn đuổi cô ta ra khỏi đó? Dù gì đi nữa, đó vẫn là nhà của cậu. Chúng tôi đã sơ suất khi không…”
– Không sao. Được rồi, tiếp tục điều tra đi._ Khang nói vào điện thoại, gập máy, cậu bước tiếp trên đường phố vắng tanh, một nhánh đường khác của con đường tấp nập người mà cô đang đi. Thói quen khi không ngủ của cậu là tìm một chỗ vắng người rồi đi bộ, như thế sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Một lần nữa, cô lại tiếp tục lạc đường. Một người mới trở lại, chưa có đủ tìm hiểu như cô lại ra đường vào buôi tối, thật không nói nên lời. Vẻ mặt lo lắng của cô thật đáng thương. Cô vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, cái cảm giác sợ hãi lại ùa về như mấy đêm trước làm cô muốn bật khóc, khóe mắt cô dần đỏ lên. Lúc quay lại phía sau, cô chợt va vào một người…
“Bộp…” Cả hai ngã xuống, cô đứng dậy, sợ hãi cúi đầu: – Xin lỗi, tôi không cố ý. Thật xin lỗi.
– Đơn giản vậy sao?_ Khang chính là người bị hại, cậu tức giận.
– Tôi không cố ý.
-….. Cô…. Ngọc?_ Nhận ra giọng nói hơi quen này, Khang nghi ngờ hỏi cô gái trước mặt. Ngọc mắt đỏ hoe ngẩng mặt lên nhìn, thì ra là cái tên chết tiệt đấy.
– Sao lại ở đây?
– Tôi lạc.
Khang thở dài:- Cô ra ngoài làm gì?
– Tôi… ngắm cảnh.
– Tôi đưa cô về._ Khang nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, cảm giác khó chịu nhói lên nơi lồng ngực. Cậu thực lòng chưa quen với cảnh này bao giờ. Cậu dẫn cô ra khỏi con đường vắng ấy, bắt một chiếc taxi về nhà cô.
Đứng trước sảnh chung cư, Khang nói: – Tôi muốn giúp cô.
– Giúp?
– Ừ. Sáng chủ nhật, 8h00, ở nhà tôi.
– Cậu muốn làm gì?
– Tùy cô, muốn thì đến. Không thì thôi._ Khang quay người rời đi, Ngọc cô chỉ biết lắc đâu ngán ngẩm, không biết tên đó sẽ lại làm trò gì. Cô muốn nói gì đó nhưng Khang đã đi xa, đành phải để lần sau vậy.

Chương 7

7.30am, chủ nhật

Ngọc bước xuống xe, đứng trước cánh cổng lớn màu trắng toát. Cô nhấn chuông, cửa điều khiển tự động mở ra, đi vào bên trong, ngôi biệt thự đứng kiêu hãnh ấy lại đập vào mắt cô. Đây là lần thứ hai cô bước vào căn nhà này.

– Cô đến sớm._Khang đứng dựa vào khung cửa, thấy cô tới nơi liền mở lời.

– Tôi biết. Cậu muốn giúp tôi chuyện gì?_ Ngọc nhún vai.

– Đi theo tôi. Cô cần nhớ đường để không bị lạc.

– Chỉ thế thôi? Cậu có điên không? Tôi không cần cậu lo._ Cô nhíu mày, vẻ không đồng ý.- Tôi về được chưa?

– Được. Nếu cô còn muốn việc như hôm đó tiếp tục diễn ra thêm lần nữa… Cứ việc về!_Khang giọng đùa cợt nói, làm cô nhất thời không nói nên lời. – Vào đi!

Ngọc chỉ biết thở dài, đi cùng Khang vào trong một căn phòng lớn được phủ đầy bằng sách. Ở giữa là một chiếc bàn làm việc dài, kiểu dáng sang trọng. Trên bàn là chiếc máy tính có tên tuổi, rất đắt giá. Cậu chỉ tay, ý bảo cô ngồi vào ghế. Ngọc ngồi xuống, nhìn vào màn hình của máy. Khang vòng tay trước ngực, đứng trước mặt cô:

– Nó là bản đồ của cả thành phố được phóng to qua vệ tinh.

– Thấy rồi. Cậu muốn tôi làm gì? Cậu nghĩ chỉ cần nhìn thế này là được?

– Ai bảo cô thế?_ Nói rồi, cậu lấy một sợi dây gắn vào máy, cả màn hình máy được hắt vào giá sách qua một hệ thống phóng to. Cậu cầm một cái điều khiển, nhấn nút. Một bức màn trắng toát phẳng phiu từ trên cao rũ xuống. Ngọc mở to mắt hết cỡ, nhìn rõ. Khiến cho Khang cảm thấy có phần hãnh diện.

– Chúng ta bắt đầu. Cô ngồi ngay ngắn lại đi._ Khang gõ tay xuống bàn.
– Rồi đấy. Bắt đầu đi._ Ngọc chắp hai tay, để lên bàn, đôi chân trần để chéo lên nhau.
– Đây là chỗ ở của cô… từ đường này… chỗ này… đến đấy… Còn nữa, đường này, bên này, cả bên này nữa… tuyệt đối-không được đi vào đấy._ Khang nghiêm túc chỉ cho cô những con đường đến những chỗ cần thiết, cũng như mọi ngóc ngách trong cả thành phố. Trong 2 tiếng ấy, cô cũng rất chăm chỉ lắng nghe, coi như đến đây hôm nay cũng không phải thừa, biết khá nhiều về thành phố.
– Coi như xong, đến lúc xem xem cô có hiểu được cái gì hay không. Ra ngoài._ Hai người ra khỏi nhà đã là 10h sáng. Ngồi lên xe, Ngọc chợt nhớ ra điều gì đó.
– Cậu – lái đi.
– Tôi đang kiểm tra cô._ Khang kiếm cớ.
– À… Cậu không biết? Thảo nào! Lúc nào cũng có người chở! Ra là thế!_ Ngọc đầy bỡn cợt, cô mỉa mai.
– Cô câm ngay. Lái đi._ Tức giận, Khang quát ầm lên.- Đến công viên thành phố.
– Cái gì? Cậu điên hả? Xa như vầy…
– Nín. Xa – cũng – phải – đi!
– $&*/#!/^₩₩¥£₩€£¥$/^”##_ Ngọc tuôn một tràng chửi bới, nhấn mạnh ga, xa lao đi vun vút như tên điên. 1h sau, trước cổng công viên, cô cho xe dừng lại. Chắc chắn tên phía sau xe đang rất khâm phục, cô nói:
– Thấy chưa. Đến nơi rồi đấy.
– Tốt. Bây giờ đến siêu thị gần đây nhất đi.
– Gần nhất mất cũng khoảng 30 phút quay lại đấy!
– Đi mau lên. Sao cô nhiều lời vậy?
– Rồi rồi._ Ngọc quay xe, chạy đến một siêu thị lớn gần đó.

“Ọt… ọt…” bụng ai đó đang reo lên những tiếng thật vui tai làm sao.
– Cậu làm sao đấy? Đói rồi hả?_ Ngọc tắt máy, quay người nhìn Khang. Chính cái bụng rỗng đang tố cáo suy nghĩ của cậu. – Dù gì cũng đến đây rồi, vào trong mua đồ đi.
– Đi_Khang mở cửa.
Hai người cùng vào, ánh mắt của mọi người như đốt cháy họ. Ngọc lấy đồ thật nhanh để vào xe, Khang đang đẩy xe vì thế nên phải chạy theo sau cô. Chưa đến 15 phút sau, hai người đã có mặt ở trong xe. Trên đường đi, hai người đã đồng ý với nhau rằng khu bếp nhà Khang sẽ là nơi mà cô có thể tung hoành.

Xe dừng trước cổng nhà Khang, cậu nhảy xuống mở cửa rồi xách đồ vào trong. Ngọc cầm điều khiển khóa xe xong cùng bước vào, đi thẳng vào căn bếp, thuần thục những động tác nấu nướng. Khang ngồi trên ghế nhìn cô, cậu không tin vị tiểu thư như cô có thể nấu nướng, trong lòng khó tránh khỏi chút ngạc nhiên.
Một lúc sau, Ngọc đem những dĩa đồ ăn để lên bàn, nào là thịt kho, trứng chiên, rau xào, canh hải sản.
– Chỉ như thế này thôi, cậu ăn được không?
– Cô nói linh tinh gì đấy? Sao lại không được?
– Tưởng cậu ăn sang hơn nên không muốn ăn mấy thứ này!
– Vừa thôi. Ngồi xuống đi, ai ngờ là cô cũng biết nấu ăn…
– Tôi đâu có giống mấy vị tiểu thư kia._ Ngọc hếch cằm.
– Haha, không giống._ Điệu bộ của cô làm cậu bật cười.
Hai người ăn trưa cùng nhau, ai cũng thấy kì lạ, nhưng rất vui. Buổi hôm ấy, ai cũng mang trong mình một cảm giác lâng lâng khó tả, nụ cười ai cũng lộ rõ trên môi.
– Chuyện sáng nay, cảm ơn._ Ngọc nói, cô sắp rời khỏi nhà cậu.
– Đừng để bị lạc đấy._ Khang nhắc nhở cô.
– Nhớ rồi. Về đây!
– Ừ. Về đi._ Cậu nói, mặt vẫn không để lộ một chút biểu cảm. “Tôi rất thích món cô nấu, rất ngon.”
Ngọc về nhà, cô lại vùi đầu vào những chương trình phần mềm của tổ chức. Khang cũng thế, công việc của cậu cũng chất cao như núi. Dù thế nhưng một buổi thư giãn cũng làm cho họ thoải mái hơn, rất nhiều.

Chương 8

Bầu trời xám xịt. Mây đen kéo tới. Tất cả học sinh ở học viện Q lại bắt đầu với ngày học đầu tuần.

– Vi. Mày muốn tụi tao làm gì? Vào học rồi mà._ Cảm thấy tức giận, NS1 lên tiếng, hai nữ sinh khác ùa theo. – Đúng đó. Tụi tao cũng phải học nữa. Mày cùng đưa khác cúp hoc đi.

– Vào lớp! Tao thách ba đứa tụi mày đấy! Tao nói cho mà biết, muốn được đi học, muốn sống như bây giờ thì nghe tao. Còn muốn sống nghèo khổ rách rưới, dễ thôi! Chỉ một cuộc điện thoại của bố tao, nhà chúng mày sẽ tan hoang không còn cái gì sất. Sao… chọn đi!_ 5 phút trôi qua, không ai nói ra một chữ nào. – Biết điều rồi đấy! Vậy có phải tốt hơn không! Haha…

Lớp 11A1, nơi hội tụ những nhân tài, mọi người đang uể oải nằm dài lên bàn, không thế thì cũng nghe nhạc, lướt web, truyện tranh… nói chung là đủ các thể loại. Giáo viên có giảng đến khan cả giọng cũng chẳng có chữ nào vào tai. Cuối lớp, Khang đang gục đầu ngủ ngon lành. Ngọc đang chú tâm đọc một cuốn sách dày cộm. Không khí chán nản kéo dài suốt cả một buổi học. Thật lâu sau, chuông kết thúc buổi học kêu lên đều đặn, học sinh kéo nhau ra ngoài như kiến. Ngọc gấp sách, để vào hộc bàn rồi xuống căn tin.
– Thằng kia. Ra ngoài đi, nằm thế không mệt hả!_ Nam lắc lắc tay Khang, kéo cậu ra ngoài.
– Mày làm gì vậy hả? Đi đâu mới được.

– Sáng nay mày vẫn chưa ăn chứ gì. Cho mày ăn trưa chứ còn đi đâu. Ăn uống như mày sống được mới là lạ.

– Không sao, quen rồi, nhịn thêm buổi nữa cũng không sao. Kệ tao.

– Thôi đi. Chết có ngày đấy! Xuống tới nơi rồi còn bày đặt. Đi đi đi đi…_Nam xô Khang vào bên trong căn tin, ánh mắt bao người dừng lại trên người Khang. Mọi lời bàn tán kéo tới rầm rộ:
– Anh Khang kìa. Bữa nay hiếm thấy quá!_ Nữ sinh 1
– Thằng Khang kìa. Chuồn đi_ Nam sinh 1
– Ôi đẹp trai quá!… Ai sẽ là người anh Khang thích đây? Tao muốn có diễm phúc đó!… Mơ đi con!_ Xôn xao xôn xao.

Vi vừa bước vào đã thấy Khang, cô chạy tới, không chú ý xung quanh…

Á…Rầm… Vi với một tư thế ôm lấy mặt đất vô cùng đẹp. Ai bảo cái tật vội vã, chạy mà hai chân cứ vòng ôm lấy nhau!
– Cho chừa… Đáng chết… Ai bảo cái tật mê thằng Khang làm gì!… Thế chưa đủ!_ Mọi người nhìn thấy, trong lòng có phần hả dạ.

– Chị dâu! Chị không sao chớ?_ Nam bước tới, khụy một chân xuống.
– Tôi đã bảo ở trường không được gọi như thế!_ Vi chống tay xuống đất, hét.

– Cho chừa cái tội hấp tấp của cô đi. Hừ, chó nhà ai không xích, thả rông làm gì cơ chứ?!_ Ngọc đứng cách đó không xa, nhìn thấy thế liền chửi bới. Khang nhìn thấy cô, đút tay vào túi quần bước đến.

– Làm gì ở đây?

– Tới đây ngoài ăn ra thì để làm gì? Ngủ chắc. Cậu cũng ăn hả?

– Tới đây ngoài ăn thì còn gì nữa không?

– Không còn. Đi lấy đồ đi._ Ngọc hất tay về phía mùi thơm đang tỏa ra.

Khang chạy tới, gắp đầy hai phần ăn rồi ngồi xuống bàn cô, cậu gọi Nam.
– Hoàng Nam, tới ăn phần của cậu đi.

– Cảm ơn cảm ơn! Ồ. Ngọc hả! Cậu cũng ăn trưa ở đây sao? Trùng hợp quá nhỉ?_Nam liếc nhìn Khang một cái.

Tường Vi chứng kiến cảnh ấy, lòng đố kị ngày một dâng lên, cô ta đạp mạnh xuống nền nhà, tiến tới chỗ ba người. Khag cùng Nam theo phản xạ ngước lên nhìn, Ngọc vẫn thế cặm cụi ăn thật nhanh.

– Khang, em ngồi ở đây nhé!_ Vi nói, giọng ngọt xớt

– Chị lớn tuổi hơn tôi, nên nhớ.

– Có sao đâu. Chỉ một tuổi thôi mà!

– Chị quá đáng thật đấy. Chị có hôn ước với anh trai tôi mà vẫn muốn cưa cẩm bạn tôi? Chị được lắm._Nam ngồi bên Khang, thấy thế lên tiếng. Cuộc trò chuyện diễn ra với sự chứng kiến của bao người. Ngọc chịu không được, cô đập bàn, mọi thứ văng tung tóe:

– Đây là nơi công cộng. Câm mồm hết cả đi. Còn nữa, nếu có lần sau, ba người đừng gây chuyện ở đây. Cút đi chỗ khác đi. Hiểu chưa?_ Ngọc quát, mọi người xung quanh há mồm nhìn. Khang trầm mặt xuống, đẩy mạnh ghế ra sau, bước ra ngoài. Nam tội nghiệp, chưa dùng bữa được nhiều nên lấy thêm suất khác. Vi đen mặt, hậm hực xách ba người đi theo cô lúc sáng ra ngoài.

– Ngọc, cô đứng lại cho tôi.
– Chuyện gì?_ Ngọc quay lại, nhìn người phía sau đang chạy tới.
– Ai cho cô xen vào chuyện này hả?
– Không được hả? Tôi là đang giúp tất cả mọi người đang ở phía trong. Cậu ngăn cản tôi?
– Không phải như thế. Cô có biết sẽ chịu hậu quả như thế nào khi gây chuyện với cô ta không? Ngu quá mà.
– Hậu quả? Không sợ._ Ngọc nhếch mép, cô nói qua loa.
– Cô to gan quá nhỉ! Đến lúc ấy đừng có quay sang van xin tôi.
– Van xin cậu thì ích gì, hả. Tôi- sẽ không làm như thế. NGỦ ĐI.
– Dừng lại. Đi với tôi._Khang nắm lấy cổ tay cô, siết chặt.
– Cậu điên không? Thả tay ra, đau đấy tên điên!_ Ngọc kêu lên, cô lăng mạnh tay cậu, nhưng, làm thế chỉ có cô đau hơn mà thôi. Mặt cô đỏ bừng lên, chân bước theo.

Chương 9

– Thả tôi ra. Cậu muốn cả cái học viện này nhìn chúng ta hả?_ Ngọc khó chịu, giọng có chút trách móc. Đến một góc khuất, Khang kéo cô vào. Ngọc dựa lưng vào phần tường lạnh buốt, Khang đưa mặt cậu tới gần mặt cô.

– Lần sau đừng gây chuyện với cô ta, không thì ở trong cái trường này cô không thở được đâu. Nhớ chưa?_ Hai gương mặt chỉ cách nhau có vài cm, bốn mắt đối diện nhìn nhau. Ngọc không ngờ tới việc Khang làm như thế, cô mở to mắt, nuốt nước bọt.

– Nh… nhớ rồi.

Khang lùi lại mấy bước, không hiểu tại sao lại có thể tự tiện làm chuyện như thế. Cậu có phần ngượng ngùng.

10.00pm (giờ VN), 10.00am (giờ Mỹ).
Ngọc đang mở kênh tin tức, tiện thể xem mẫu gọt kim cương kiểu mới trên laptop. Rù… rù… Tít…

– Thế nào rồi con? Mọi việc ổn cả chứ?

– Bố! Sao bố gọi vào giờ này? Lúc này đang có cuộc họp CEO mà?

Trang: << 1 2 3 4 11 >>
Cùng chuyên mục
Giới thiệu - Liên hệ
vinawap.mobi@gmail.com
DMCA PROTECTED