VinaWap.Mobi
VinaWap.Mobi đã trở lại và lợi hại hơn xưa! :x
Từ giờ mình sẽ cập nhật thường xuyên. Mong ae ủng hộ để vực dậy cộng đồng wap Việt nhé.
Game Clash of Clans
Game chiến thuật dạng đế chế nổi tiếng trên điện thoại
Tải miễn phí
Game My Talking Tom
Trò chơi nuôi và chơi mèo mới, vui nhộn, đặc sắc và hoàn toàn miễn phí trên điện thoại
Tải miễn phí
Trang chủ » Đọc truyện » Truyện teen

– Mẹ ở ngay bên cạnh con… Mẹ luôn dõi theo con…

– Mẹ… con muốn đi theo mẹ!_ Nước mắt cô rơi xuống, chảy thành hàng.

– Không được. Con phải chăm sóc bố thay mẹ… Mẹ không thể mang con đi. Con phải ở lại.

– Mẹ….._ Ngọc hét lên.

Giấc mơ tan biến, cô dần tỉnh lại. Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt. Trần tường trắng tinh điểm vài ngôi sao dạ quang, xung quanh là những bông hoa màu đen cao đến cổ. Chỉ có ở phòng của mình, nằm trên giường của mình cô mới cảm thấy thật sự bình yên.

Cửa phòng cô mở ra, một bóng người bước vào.

– Ngọc, cô tỉnh rồi sao?_ Khang không dấu được sự vui sướng. – Cô… có nhớ tôi là ai không?

– Sao cậu lại ở đây? Tôi bị làm sao?_ Miệng cô khô khốc thốt lên.

– Cô nhớ ra tôi?_ Khang ngồi xuống bên cạnh Ngọc.

– Tránh ra. Cút đi khỏi đây!_ Ngọc nghiến răng. – Tôi không muốn nhìn thấy cậu!

– Được, tôi ra ngoài. Cần gì cứ rung chuông, bên ngoài luôn có người._ Khang đứng lên, nhẹ nhàng nói rồi bước ra khỏi phòng.

Thấy Khang đóng cửa, Ngọc không thể kìm lòng. Nước mắt cô rơi xuống: – Tại sao cậu lại xuất hiện? Không phải cậu đã đi rồi sao? Không phải cậu đang sống rất vui vẻ sao?…

Một tuần sau khi tỉnh lại, cô được chăm sóc không khác gì công chúa. Bố Ngọc thấy con gái tỉnh lại thì mừng đến phát khóc. Kêu người làm hết món này đến món khác cho cô. Một ngày, cô bước ra khỏi giường…

– Bố, con bị tông xe ạ?_ Ngọc ngồi trong phòng khách uống trà cùng bố. Ông gật đầu: – Đúng thế.

– Cậu ta… sao lại ở đây?_ Ngọc nói đến Khang.

– Sao? Con thấy thích không?_ Bố cô cười hỏi.

– Bố!_ Ngọc nhíu mày. – Con ngủ bao lâu rồi?

– Nửa năm…

Chương 40

– Nửa năm….

Ngọc trợn tròn mắt. “Choang….” Tách trà trên tay cô rơi xuống, nước bên trong văng ra khắp nơi. Ngọc tái xanh mặt: – Bố… bố nói gì?

– Nửa năm!_ Bố cô nhắc lại. – Con đã ngủ hết nửa năm.

– Con… nửa năm? Sao lại lâu như thế?_ Ngọc nhìn bố mình như muốn tìm câu trả lời từ ông. – Nửa năm đó như thế nào hả bố?

– Thế nào thì con đi mà hỏi thằng Khang. Suốt nửa năm đó bố không biết._ Ông bặm môi, thở dài một tiếng: – Con định dấu bố tới chết luôn à? Chuyện quan trọng như thế… sao không nói với bố?_ Lòng ông chùn xuống, nhìn cô vẻ đau lòng. – Hơn ba năm trời, chuyện của mẹ con, con cũng dám dấu! _ Cả người Ngọc như có luồng điện chạy qua. Tim cô đập Thịch một cái. – Bố biết hết rồi ư? Ai nói cho bố?

– Còn ai vào đây nữa!_ Ông gõ tay xuống bàn, nhẹ nhàng nói: – Chính là bố của thằng Khang! Cái đêm con tông xe, chính ông ta đã quỳ xuống xin bố tha thứ! Hừ, vì thế mà bố cũng ngất lên ngất xuống đến bây giờ đấy!

Ngọc không ngờ chỉ nửa năm mà bố mình đã biết hết mọi chuyện. Không những thế, người nói lại là bố Khang. Cô hạ cánh tay, đặt trên gối, lấy hết can đảm nói với bố mình: – Con xin lỗi. Con không cố ý dấu bố, lúc đó bố đang hôn mê nên… con nói không được. Với lại… vì con mà Khang xảy ra chuyện… Bố, con thật sự xin lỗi.

– Ngoài hai từ xin lỗi, con có còn câu nào khác không?_ Ông nhíu mày. – Bố già như thế này mà lúc nào cũng nghe con nói xin lỗi, xin lỗi._ Ông dừng lại một chút: – Ngọc à, bố muốn con biết, bố không trách con. Thôi, con lên phòng đi. Ngày mai bố bảo Khang đưa con ra ngoài chơi. Cả tuần nay con vẫn chưa ra khỏi nhà mà!

– Vâng._ Ngọc nhẹ giọng. Bố cô đứng lên: – Đừng trách thằng Khang. Mọi chuyện nó làm cũng là muốn tốt cho con.

Sau khi bố mình ra ngoài, Ngọc lên phòng. Ngồi lên chiếc giường êm ái phủ một màu trắng muốt, cô thở dài, ngả lưng về phía sau. Không thể phủ nhận rằng lòng cô bây giờ rất hoang mang và ngập tràn sự sợ hãi. Cô bất chợt nhớ đến chiếc hộp trong ngăn tủ đầu giường…

Ngọc với tay tới chiếc hộp màu đen được cất khá sâu ở trong. Cô phủi lớp bụi mỏng bên trên, lấy hết can đảm để mở ra. Cô đã nghĩ tới lúc gặp lại Khang, nghĩ tới lúc cậu sẽ lại đeo chiếc đồng hồ này, nghĩ tới lúc hai người có thể vui vẻ chơi đùa với nhau. Bây giờ, tuy Khang ở ngay bên cạnh nhưng cô không thể làm như thế. Cái cảm giác ấy thật khó chịu, nó dày vò tâm trí cô, làm cô không thể phân tâm ra khỏi nó được. Vừa lúc đóng hộp, bên ngoài phòng có tiếng gõ cửa. Ngọc vội vã cất vào chỗ cũ.

Khang bước vào, mang theo vẻ mặt buồn bã tột cùng. Cậu tiến tới, kéo ghế ngồi đối diện với cô.

– Cô muốn đi đâu?_ Âm thanh từ miệng Khang phát ra nhè nhẹ.

– Không đi đâu cả._ Ngọc nói. – Bố tôi bảo muốn biết chuyện nửa năm vừa qua thì tới tìm cậu.

– Vậy là cô muốn biết tôi đã làm gì trong nửa năm qua?_ Khang hỏi lại. – Thôi được, tôi nói cô biết… Suốt nửa năm qua, tôi không làm gì cả._ Cậu nhấn mạnh. – Tôi không làm gì cho cô cả, Ngọc ạ.

Ngọc nhìn vào mắt Khang chằm chằm. Cô lạnh lùng: – Cậu nói dối.

– Nói dối?_ Khang nhếch mày: – Để được lợi gì cho tôi? Mọi người chỉ thấy tôi bày ra bộ mặt lo lắng, còn hành động? Tôi không làm gì cho cô cả!

– Thế tại sao cậu phải dọn luôn sang Mỹ sống? Lại còn ở nhà tôi?_ Ngọc cười khan. – Cậu giải thích đi.

– Cả tuần nay cô có thấy tôi lần nào không?_ Khang nhíu mày. – Tôi sang Mỹ để du học, bố cô muốn tôi ở cùng ông nên bất đắc dĩ tôi mới phải ở đây!_ Khang tức giận, đứng lên khỏi ghế. – Để cho cô thoải mái, ngay bây giờ tôi sẽ về Anh. Tiểu thư cô yên tâm, tôi đi là đi. Không cần cô đuổi!

Tiếng cửa phòng đóng sầm lại thật lớn, vang vọng cả căn nhà. Đôi môi Ngọc run lên, một giọt nước mắt lăn xuống gò má. “Tôi không muốn cậu đi…”

Trước cánh cửa sổ sát sàn, Ngọc hướng đôi mắt thất thần lên bầu trời đầy sao ngoài kia. Trên tay Ngọc, chiếc đồng hồ của Khang đã được cô lấy ra, nâng niu ở lòng bàn tay.

– Khang nó bay rồi._ Bố cô xuất hiện từ lúc nào, chắp tay sau lưng đi tới đứng bên cạnh cô. Gương mặt ông nhìn ra ngoài cửa sổ. – Đi rồi cũng tốt.

– Nửa năm vừa rồi… Cậu ấy đã làm gì cho con?_ Đôi mắt cô rơm rớm nước mắt. Cố kiềm chế cảm xúc, Ngọc nói. Bố cô lắc đầu thở dài: – Những việc nó làm… bố nói cả tiếng đồng hồ cũng không hết. Hai bố con mình nợ cậu ấy, rất nhiều._ Ông đổi tầm mắt nhìn sang con gái mình, lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế cách đó mấy bước.

– Từ ngày con bị hôn mê, Khang luôn ở bên cạnh con._ Ông nhìn xoáy vào một điểm, dòng ký ức ùa về. – Bác sĩ bảo con rất khó tỉnh lại. Khối máu đông lúc ấy lại lớn dần lên, bắt buộc phải phá vỡ nó ra. Khang đã làm tất cả mọi chuyện, từ chăm sóc con, tìm bác sĩ chuyên khoa não làm phẫu thuật, đến cả công ty cậu ấy cũng thay bố gánh vác. Đúng rồi 2 tháng sau khi hôn mê, lúc con phá khối máu đó, Khang nó ngất đấy.

Ngọc quay đầu nhìn bố mình, hiếu kì hỏi: – Ngất ạ?

– Ừ… nó bị ngất do suy kiệt sức khỏe. Tất cả là do con!_ Ông lắc đầu. – Không biết hai nhà chúng ta nợ gì nhau…_ Ông chống hai tay vào thành ghế đứng lên. – Nó còn chưa ăn gì cả đã xách vali đi. Thật là…

Bàn tay ông vịnh nắm cửa. Lúc sắp mở ra, dường như ông nhớ ra điều gì đấy. Giừ nguyên tư thế như thế, ông nhẹ nhàng nói: – Bố… sẽ không vì chuyện của mẹ con mà ngăn cản con. Chỉ là… nếu con không chịu hành động, con… sẽ là người phải chịu đau khổ… Nhiều nhất!

Cánh cửa đóng lại, Ngọc dựa người vào kính, từ từ trượt xuống. Cô ngồi bó gối, gục mặt xuống khóc không thành tiếng. Sự đau khổ đang chiếm lấy tâm can cô, lan tỏa mọi nơi trong cơ thể. Trái tim cô, lại đau đớn nữa rồi…

1 tuần sau, Biệt thự 105 đường Danh Vọng, London-Anh…

“Cộc cộc cộc…” Tiếng gõ cửa lần thứ n vang lên kèm theo giọng nói tức tối: – Khang, mở cửa ra cho mẹ! Mở cửa!

Trong phòng, một màu đen bao trùm lên mọi thứ, ánh sáng từ cửa sổ rọi vào được bức rèm cửa dày cộm che lại, đèn cũng không hề bật. Ban ngày mà như ban đêm, người bước vào chắc chắn không thấy gì.

Trên chiếc giường lớn bằng nửa căn phòng, chìm trong đống chăn mềm làm từ vải cao cấp, Khang nằm ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Mắt cậu thâm quầng tệ hại, tóc tai bơ phờ, dựng đứng hết lên.

Cậu nhếch môi cười nhạt: – Mình còn chưa ngủ tối._ Khang thì thào. – Dậy sao được?

Ở bên ngoài, mẹ cậu bất lực. Bà không gõ cửa nữa, chỉ nói: – Áo vest của con chuyển tới rồi, không thử thì làm sao biết rộng hay vừa? Ba ngày nữa là tới ngày kết hôn, con có nhanh bước ra đây thử đồ cho mẹ không?

– Bác, hay là lùi lại ngày? Anh ấy vẫn chưa muốn cưới._ Lia từ dưới nhà đi lên.

– Không được!_ Bà hét lên. – Bằng mọi giá phải lôi nó ra.

– Bác! Cháu không thích anh ấy, anh ấy cũng đã thích cô gái kia. Cháu sao có thể làm như thế?_ Lia khó chịu.

– Không thích cũng cưới. Hừ. Cháu tìm cách khuyên nó ra đây cho cô.

Chờ mẹ Khang đi xuống cầu thang, Lia mới tiến tới nói vào trong: – Em tin, chị ấy sẽ tới tìm anh!

– Tôi không nghĩ thế!_ Khang nghĩ. – Cô ấy… rất hận tôi…

~~~~~~~~~~~~

Tập đoàn đá quý lớn nhất nước Mỹ….

1 tuần nay, Ngọc dường như đã xử lí hết các văn kiện sai sót trong nửa năm qua. Cô lao đầu vào làm việc không kể giờ giấc, đôi khi bố cô phải đến tận nơi đưa về.

– Cậu đưa vào đây cho tôi tách cà phê._ Ngọc gọi cho thư kí.

“Cốc cốc”. Thư kí riêng tươi cười bước vào: – Lâu nay không thấy Chủ tịch uống cà phê, sẵn tiện văn phòng thư kí mới nhận báo mới, tôi biếu Ngài. Coi như là để thư giãn!

– Tôi mới lên chức một ngày thôi, không cần khoa trương. Anh ra ngoài đi._ Ngọc lạnh lùng khoát tay đuổi anh ra ra. Cô đặt bút xuống, cầm ly cà phê cùng tờ báo tiến tới ghế sôfa.

Hớp một ngụm cà phê, cô đặt xuống bàn.

“Tin tức thế giới: Con trai chủ tịch công ty bất động sản lớn nhất nước Anh đã công bố ngày kết hôn”.

Mới mở tờ báo ra, cả hàng chữ lớn đã đập vào mắt Ngọc. Cô đọc lướt qua mặt báo rồi nhìn vào hình ảnh đi kèm bên cạnh. Tờ báo bỗng dưng rơi xuống đất, hai tay cô nắm chặt lại, móng tay đâm vào da nhưng đau đớn chẳng thấm gì. Mới một tuần, chỉ mới một tuần mà Khang đã…

Ngọc không thể tin vào mắt mình. Cô nhanh tay lấy chìa khóa xe, lao nhanh ra khỏi văn phòng…

– Bố. Có phải vì sắp kết hôn nên Khang mới làm như thế?_ Ngọc gọi cho bố của mình, vừa nghe tiếng bố, cô đã tới tấp hỏi.

– Đúng! Vì muốn ở bên con nửa năm mà nó đổi lấy hôn nhân này đấy!_ Ông giọng đầy sự giễu cợt. – Giờ con muốn làm gì nào? Bố nói rồi, nếu không chịu hành động thì con sẽ là người chịu đau khổ!

Ngọc cúp máy, lái xe như bay về nhà. Cả tuần qua, cô luôn nghĩ, rằng Khang rồi cũng quay lại tìm cô. Chỉ cần cậu xuất hiện, cô sẽ không nhắc lại chuyện cũ trước kia, sẽ bỏ qua hết tất cả. Giờ thì sao? Cô sai, sai thật rồi. Người mà cô thích sắp cưới người khác, cô nên làm gì đây?

Xe dừng lại trước cổng nhà. Ngọc xuống xe, chạy như bay vào trong. Ba ngày nữa là buổi lễ diễn ra, cô phải ngăn nó sớm nhất có thể.

Ngọc vào phòng, lấy thẻ căn cước, hộ chiếu, thẻ ngân hàng cùng chiếc hộp màu đen một cách vội vã.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Chiếc taxi dừng lại trước cửa Biệt thự 105 ở đương Danh Vọng. Ngọc đưa tay nhấn chuông cửa. Người giúp việc từ bên trong chạy ra: – Cô là ai?

– Tôi là người phụ trách bàn tiệc cho lễ cưới sắp tới._ Ngọc cười một cái. – Tôi có chuyện muốn bàn bạc với phu nhân.

– Mời cô vào!

Ngôi nhà rộng lớn hiện lên trước mắt Ngọc. Cô đi vào bên trong, từ từ bước lên tầng 2. Giữa dãy hành lang, Ngọc thấy một cô gái đang đứng, vẻ mệt mỏi. Ngọc tiến lại gần nhìn cô ta. Vừa thấy người trước mặt, cô ta vui mừng: – Chị Ngọc! May quá, cuối cùng chị cũng đến.

– Lia, Khang đâu?_ Ngọc lạnh lùng. Lia chỉ tay vào cánh cửa sau lưng: – Anh ấy không mở cửa cho em.

Đúng lúc đó, Khang với bộ áo quần chỉnh chu bước ra.

– Đi vào!_ Ngọc đẩy Khang vào trong, khóa trái cửa.

– Chuyện gì?_ Khang đứng đối diện cô, lạnh lùng hỏi.

– Về Việt Nam đi._ Ngọc nắm lấy tay Khang. – Tôi không muốn cậu cưới cô ta! Tôi ích kỷ, không thể để cậu cho người khác được._ Ngọc như săp khóc. – Đi cùng tôi đi…

Khang gỡ tay cô ra: – Không, tôi sẽ không đi.

– Suốt bao nhiêu năm qua cậu nghĩ tôi sống sướng sung lắm hả?_ Nước mắt cô lăn xuống. – Bố mẹ cậu nhẫn tâm đưa cậu đi, còn không thèm để tôi nhìn mặt cậu lần cuối. Tìm ra chỗ ở của cậu, tôi cũng chỉ biết ngồi một chỗ, không dám đến. Sợ hết cái này tới cái kia mà không dám xuất hiện… Tôi không chịu nổi nữa… Khang à, cậu đi với tôi đi!_ Ngọc lại nắm hai vai cậu. – Cậu không thể làm như vậy… cậu không thể…

– Muộn rồi, tôi không thể đi cùng cô…_ Khang lắc đầu. – Rồi cũng có người khác tốt hơn tôi mà thôi…_ Khang nhìn chiếc đồng hồ trên tay cô. – Cô cũng nên đeo chiếc khác, đừng đeo nó nữa. Cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ngọc bỏ tay khỏi vai cậu, lấy từ túi áo ra cái hộp đen. Cô lấy chiếc đồng hồ ở trong ra, đeo lên tay cậu: – Sao lại để yên cho tôi đeo? Cậu nhớ nó mà. Chính cậu tặng cho tôi.

Khang đứng lặng im. Ngọc đeo xong rồi thả tay cậu ra. Cô bước tới, choàng tay lên cổ cậu. Cái ôm bất ngờ khiến Khang luống cuống.

– Khang… em yêu anh. Ngọc nhẹ nhàng nói bên tai cậu. – Đừng để em một mình nữa, em không muốn.

Khang bất động, cậu lắp bắp nói: – Cô… cô nói cái gì?

– Em yêu anh…

Trái tim Khang vui mừng nhảy nhót. Cậu quàng tay qua eo cô, ôm thật chặt. -Anh cũng không để em đi nữa!

Ngoại truyện 4: Lễ cưới.

Tháng 9, trời trong xanh, cây lá cũng xanh xanh. Hôm nay rất thích hợp để picnic dã ngoại, ngoài ra còn có thể đi shopping mua sắm. E hèm, lạc đề rồi. Ngày đẹp trời như hôm nay chính là lễ cưới của cặp đôi 11 năm 6 tháng. *vỗ tay vỗ tay*

Thời tiết ở Mỹ và Anh hôm nay mưa như lũ, còn ở Việt Nam bây giờ thời tiết rất đẹp.

Sân vườn nhà Khang rộng lớn, đủ để đặt hàng trăm bàn tiệc. Khách mời hôm nay rất đông, cổng nhà sau bao nhiêu năm đóng kín nay đã mở rộng cửa chào đón mọi người.

Ở phòng chờ cô dâu, Ngọc đang hồi hộp đi qua đi lại quanh phòng. Cô mặc bộ váy cưới màu trắng, kiểu dáng rất đáng yêu, điểm ở eo là những hạt kim cương xanh quý hiếm, xinh đẹp nay lại càng xinh đẹp hơn. Trên cổ, sợi dây chuyền bạch kim do chính tay cô vẽ ra mới được đem tới sau từng công đoạn thành hình. Gương mặt thanh tú xinh đẹp được trang điểm nhẹ nhàng. Mái tóc dài đen mượt được làm xoăn gợn sóng, tạo kiểu công phu.

– Cô chủ! Chúng tôi chóng mặt quá!_ Những người được mời tới để giúp cô trang điểm xoa xoa thái dương. – Cô ngồi xuống nghỉ đi!

– Tôi lo quá, không ngồi được._ Ngọc nói.

– Lễ cưới sắp tiến hành rồi, cô ngồi nghỉ đi! Chúng tôi ra ngoài một lát._ Thế là bọn họ kéo nhau ra ngoài, để Ngọc một mình ở đấy.

“Cốc cốc”, Khang mở cửa bước vào trong. Thấy Ngọc đi đi lại lại cuống cuồng như thế liền đứng chắn trước mặt: – Em làm cái gì vậy hả?

– Em lo quá!_ Ngọc nhìn thẳng vào mắt Khang. Cậu hôm nay mặc bộ vest màu đen vừa người, chải chuốt điển trai. Khang nheo mắt nhìn cô, bất ngờ nghiêng người hôn vào má cô. – Hôm nay em rất đẹp.

– Anh cũng rất đẹp trai! Mắt mũi miệng, gì cũng đẹp._ Ngọc véo hai má Khang. – Rất dễ thương nữa!

– Hôm nay sẽ mệt đấy._ Khang cầm tay cô. Ngọc cười: – Em không sao. Chúng ta ra ngoài chưa?

– Ừ, ra thôi._ Khang ra hiệu, bảo Ngọc quàng tay cậu. Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng.

Buổi lễ long trọng diễn ra dưới sự chứng kiến của hàng nghìn con mắt. Cô dâu chú rể xứng đôi, xinh đẹp tài giỏi như thế thật hiếm có. Ai cũng ngưỡng mộ đôi vợ chồng trẻ này.

– Ta tuyên bố, hai con chính thức trở thành vợ chồng._ Vị chủ hôn tuyên bố một câu, những tràng pháo tay đã vang lên không ngớt.

– Xin chào!_ Từ xa, hai nam một nữ hét lớn. – Chúng tôi đến trễ!_ Họ chạy nhanh vào trong. Nhìn thấy Khang và Ngọc, một người nói: – Tôi biết hai người rồi cũng cưới! Hahaha. May mà lúc đấy không để chị dâu tôi phá hoại. Không thì tôi rất có lỗi.

– Hoàng Nam! Cậu ăn nói gì hả? Tôi giờ là chị dâu của cậu rồi đấy._ Cô gái ấy hét lên rồi nhìn sang Khang và Ngọc: – Chúc mừng hai người! Hai người đẹp đôi quá!

– Cảm ơn chị._ Ngọc cười. – Đây là chồng chị hả?

– Đúng đúng, anh ấy là Hoàng Hải. Chúng tôi kết hôn 6 tháng rồi. Mà cô nhận ra tôi không?

– Sao không? Chị là Vi chứ còn ai!_ Ngọc bĩu môi. – Ba người ngồi vào bàn đi!

– Cô dâu tung hoa đi!_ Mọi người ùa lên. Ngọc chợt nhớ tới, cô chạy ra một quãng, bắt đầu tung bó hoa cưới lên…

– Tôi bắt được rồi!_ Nam kêu lên. Cùng lúc ấy, tiếng hét của Lia kêu lên: – Á á á… chân tôi.

Nam giật nảy mình nhìn xuống cô gái đang kêu la. – Cô có sao không? Tôi xin lỗi…

“Xẹt xẹt” Ánh mắt họ giao nhau liền sinh ra tia sét (>_<)

– Chết luôn rồi!_ Lia nhìn chỗ khác. – Mau đưa tôi đến bệnh viện!

Cả bốn người: Khang, Ngọc, Vi và Hải đều cười khúc khích nhìn nhau. Thế là lại thêm một đôi nữa rồi!

Ngoại truyện cuối cùng

6 năm sau, Biệt thự Frozen Z, Washington DC, Mỹ.

– Ông ngoại! Ông nội!_ Một cậu bé 4 tuổi dễ thương, mũm mĩm, trắng trẻo vừa nhảy xuống xe đã kêu toáng lên. – Cháu về rồi đây!

– Cháu trai tôi!_ Bố Khang từ trong nhà bước ra, ôm lấy thằng bé. – Bánh bao của ông có mệt không?

– Ơ! Bố cháu gọi cháu là bánh rán cơ mà!_ Thằng bé chỉ cánh tay mập mạp về phía bố mẹ mình. Ngọc nghe thế liền cười: – Bảo Thiên, con là bánh ú!

– Con là bánh ú ạ?_ Thằng bé nghiêng đầu. – Bánh ú có ngon không mẹ?

– Ngon! Con đi bảo ông ngoại làm cho con ăn đi!_ Khang vuốt tóc con trai mình, để nó vào nhà tìm ông.

– Bố, chúng con về rồi ạ!_ Khang và Ngọc tươi cười nói. Ông đứng lên: – Đi chơi có vui không? Lần sau hai ông già này cũng phải đi mới được.

– Chúng con đã mua vé cho hai bố rồi, tuần sau hai người đi chơi thỏa thích!_ Ngọc nói.

– Hai đứa về rồi à? Vào nhà đi!_ Bố Ngọc cầm tay cháu ngoại đi ra. – Hai ông già này vừa vào bếp, làm được món bánh rất được! Nhanh vào thử đi!

– Bố thấy ở đây thế nào?_ Ngọc hỏi bố Khang. – Có thoải mái không ạ?

– Từ ngày mẹ Khang mất đến giờ đã hai năm. Cảm ơn con. Nếu con không đưa bố sang đây, chắc bố đã cô đơn ngần ấy thời gian rồi._ Ông lắc đầu.

– Chúng con chỉ muốn tốt cho hai người. Bố yên tâm, lúc nào rảnh, cả nhà chúng ta sẽ về Việt Nam thăm hai mẹ!_ Ngọc an ủi.

– Cháu chào ông! Cháu chào ông! Cháu chào ông!_ Lần lượt ba cậu bé khác đi vào nhà, cả ba đều đáng yêu, khả ái như nhau.

Bánh ú chạy tới bên cạnh cậu bé mắt xanh (thế là biết con ai rồi): – Xe cần cẩu! Cậu tới rồi à?

– Ơ! Đúng thế! Tớ đang đứng với cậu mà!_ Thằng bé chu môi. – Cậu đi chơi về có vui không?

– Rất vui!_ Bánh ú cười. – Máy xúc, máy nghiền, hai cậu tới chơi đi!

Hai cậu bé Máy xúc, máy nghiền bước tới: – Đã bảo gọi bằng anh! Đây 5 tuổi rồi nhé!

– Hoàng Quân, Hoàng Đăng! Hai đứa để em gọi thế cũng được._ Vi nhíu mày. – Giống y như mình (chuẩn gòi!).

– Nguyên, con chơi với bạn cẩn thận._ Nam gọi cậu bé mắt xanh. Đấy chính là con trai của cậu và Lia.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng ai cũng tìm được cho mình hạnh phúc riêng. Không phải ai cũng triền miên trong sự hạnh phúc vô bờ mà chưa từng nếm trải mùi vị đau khổ để đến được hạnh phúc. Bởi vì… con đường ngắn nhất để đến được với hạnh phúc, là đi qua sự đau khổ khi bản thân bạn đang kiếm tìm sự hạnh phúc đó…

– Mọi người, chụp ảnh kỉ niệm nào! Cười lên!_ Khang nói, hẹn giờ máy ảnh rồi chạy nhanh về phía Ngọc và con mình.

– Anh yêu em._ Khang bế Bánh ú, nói vào tai Ngọc.

– Em cũng thế!_ Ngọc cười mãn nguyện, tựa đầu vào vai cậu.

Trong bức ảnh đấy, mọi người, ai cũng nở nụ cười tươi sáng rạng rỡ, sự mãn nguyện hạnh phúc đong đầy.

<HẾT>

Trang: << 1 9 10 11
Cùng chuyên mục
Giới thiệu - Liên hệ
vinawap.mobi@gmail.com
DMCA PROTECTED