VinaWap.Mobi
VinaWap.Mobi đã trở lại và lợi hại hơn xưa! :x
Từ giờ mình sẽ cập nhật thường xuyên. Mong ae ủng hộ để vực dậy cộng đồng wap Việt nhé.
Game Clash of Clans
Game chiến thuật dạng đế chế nổi tiếng trên điện thoại
Tải miễn phí
Game My Talking Tom
Trò chơi nuôi và chơi mèo mới, vui nhộn, đặc sắc và hoàn toàn miễn phí trên điện thoại
Tải miễn phí
Trang chủ » Đọc truyện » Truyện teen

Ngọc chui vào trong, hệ thống sưởi ấm làm cô cảm thấy khá hơn. Cô rút điện thoại từ túi áo, gọi cho thư kí riêng, bảo ông ta làm tốt việc ở tập đoàn. Xong xuôi, cô nhìn sang bố mình, tò mò hỏi: – Bố có bạn sống ở đây sao con lại không biết? Mà cũ là bao lâu?

– Nghĩ lại bố cũng thấy khá trùng hợp. Ông ấy đi nghỉ đông, tình cờ bố đến đây ở cùng khách sạn với ông ấy. Đã thế còn nhầm vali. Cứ tưởng cái vali do con thiết kế, vậy mà ông ấy cũng có một cái giống y hệt._ Bố cô nói với vẻ ngạc nhiên.

– Không phải chứ! Cái đó là con thiết kế làm riêng cho bố mà! Không thể có cái thứ hai._ Ngọc nhíu mày trả lời. – Chắc bên chỗ con đặt làm họ lại giở trò. Đã vậy con sẽ cho họ biết tay.

– Ấy! Chẳng phải mọi chuyện đã ổn thỏa rồi à! Con cứ phải tính sổ với người ta, bố giận thật đấy.

– Vậy con không nói nữa, cũng chẳng làm gì cả._ Ngọc chu môi. Bố cô cười: – Được rồi.

Xe chạy nhanh trên đường cao tốc, khung cảnh hai bên vội lướt qua rồi khuất dần phía sau. Màn tuyết trắng xóa lạnh buốt thay phiên nhau rơi mãi không ngừng, bao trùm cả thành phố rộng lớn.

30 phút trôi qua, xe dừng trước cổng Milano FiveStar Hotel. Hai bố con cô xuống xe, theo sau là nhân viên xách đồ.

Milano FiveStar Hotel là khách sạn 5 sao nổi tiếng ở Milan. Được xây dựng ở gần trung tâm thành phố, cảnh quan xung quanh đẹp tự nhiên. Chính phủ đã chi hàng chục nghìn tỷ đô để có được một khách sạn đạt tiêu chuẩn quốc tế như vậy.

Phòng Tổng thống của Ngọc ở tầng 29. Thang máy mở ra, cô cầm thẻ tiến tới cánh cửa phòng 291. Cửa mở, cô mệt mỏi ngã xuống giường, lấy tay gỡ đôi bốt dưới chân rồi chui vào chăn ngủ một giấc. Cả đêm không chợp mắt nên giờ cô ngủ rất ngon, ngủ đến quên cả trời đất.

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sân bay Milano, 9 giờ sáng. Chuyến bay 12 giờ đêm từ Việt Nam vừa hạ cánh. Khang xách vali ra khỏi cổng sân bay liền nhận được điện thoại.

– Anh! Anh đang ở đâu?_ Bên kia, một giọng nói ngọt xớt vang lên, Khang nhất thời nhếch môi. Lâu không gặp, công phu uốn lưỡi của cô ta lại cao thêm một bậc.

– Trước cổng sân bay._ Khang lạnh lùng đáp, cô ta đúng là loại mặt dày.

– Em đang ở chỗ hai bác. Anh mau tới đi nhé! Em chờ.

Khang không thèm nghe hết câu. Cậu tắt máy, xách vali tìm taxi, may mắn tìm được tài xế nói tiếng Anh.

– Xin chào! Cậu muốn đi đâu?_ Gã tài xế đon đả hỏi, vừa nói vừa giúp cậu để vali vào cốp xe.

– Tôi muốn đến Milano FiveStar Hotel. Mất bao lâu để tới đó?_ Khang đóng cốp.

– 30 phút đi đường. Mau lên xe, chúng ta đi thôi.

Suốt cả quãng đường, gã tài xế đó nói mãi không dừng làm Khang đau đầu muốn chết. Cậu lấy tay xoa xoa thái dương, nói: – Ông ngừng lại có được không? Tôi bị đau đầu.

– Cậu không sao đấy chứ?

– Không sao. Ông đừng nói nữa là được._ Khang nhìn khung cảnh phủ màu trắng xóa ngoài cửa sổ, bất chợt nhớ lại cảnh máu me đầm đìa 3 năm trước. Cứ nghĩ là thời gian trôi lâu, nào ngờ lại nhanh như thế. Thoắt cái đã ba năm, cả hai đứa đều 20 cả rồi. “Không biết giờ Ngọc trông thế nào…” Khang nói thầm.

Tới đúng nơi cần tới, cậu trả tiền rồi xách vali đi vào trong khách sạn. Nữ tiếp viên vừa thấy cậu đã sáng mắt: “Ôi mẹ ơi, đâu ra mà đẹp trai quá vậy?”

Khang làm thủ tục, đưa thẻ căn cước xác nhận trong sự dòm ngó của mọi người. Hễ có người đi qua là lại quay đầu nhìn cậu một cái, thật sự làm cậu cảm thấy không tự nhiên. Khang lấy đại một phòng tổng thống ở tầng 29 rồi xách vali chạy đến thang máy thật nhanh.

“Cứ nghỉ ngơi đi đã, con thì làm gì mà vội?”_ Vừa bước vào thang máy, Khang liền nghe thấy người đàn ông trung niên nói tiếng Việt. Cậu liếc sang ông ta, nhấn số 29.

Ông ta nhìn cậu bấm số rồi nói tiếp: “Đúng là… kim cương chỗ nào chẳng giống nhau. Cơ bản muốn tạo ra sự độc đáo là do chính con phải có sự đột phá trong sản phẩm!”

“Tùy con. Bố đang lên đây.”_ Ông ta tắt máy. Quay sang nhìn cậu, cười một cái. (Đã quen đâu! >_<) Khang cười đáp lại ông ta.

Thang máy mở, Khang kéo vali ra tìm phòng 290. Đang kéo vali đi tìm phòng, trước mắt cậu lại xuất hiện một bóng người quen thuộc. “Thịch” một tiếng, tim cậu đập mạnh. Khang nhìn cô gái trước mặt mình, sau bao nhiêu năm cô ấy vẫn không thay đổi.

1…2…3…, Ngọc đi lướt qua mặt Khang. Cậu mở to mắt, quay lưng nhìn cô. “Tại sao, sao cô ấy lại không nhìn mình?” Khang thất vọng, vẻ mặt cậu trầm xuống. Thấy cô thân thiết quàng tay người đàn ông lúc nãy đi cùng thang máy, Khang mới giật mình. “Họ là cha con…”

Cậu bất lực đóng cửa phòng. Điện thoại trong túi lại reo lên: – Con tới nơi chưa?_ Giọng mẹ cậu vọng tới.

– Rồi ạ.

– Con đang ở phòng nào để mẹ sang?

– Không cần đâu. Con muốn nghỉ ngơi. Con tắt máy đây.

Đầu dây bên kia, mẹ cậu nhíu mày. Bố cậu nói: – Để cho con nó nghỉ. Lia, cháu cũng về phòng đi._ Cô gái tên Lia đó chính là người đã bám theo Khang 2 năm nay. Cô ta trả lời: -Vậy cháu về phòng ạ.
Đợi cô ta ra ngoài, mẹ cậu lo lắng nói: – Khang nó làm sao ấy!

– Làm sao là làm sao? Em áp đặt con như thế chưa đủ à? Nó bị áp lực nên mới thế! Còn Lia, con không thích thì em cũng đừng có ép.

Hai người họ ngồi đối diện, im lặng nhìn nhau…

Chương 37

Ngọc cùng bố mình dạo quanh các tiệm trang sức ở Milan, rồi dừng chân trước một nhà hàng mang phong cách cổ điển. Ở đây thời trang rất thu hút sự chú ý nên trang sức đi kèm cũng được chú trọng không kém.

– Trang sức ở đây rất đa dạng._ Sau khi ngồi xuống ghế, Ngọc nói lên ý kiến của riêng cô. Bố cô ngồi trước mặt cũng gật đầu đồng ý, vừa xem menu vừa trả lời cô: – Nhưng không đủ tinh xảo.

– Ừm…. Cũng đúng, đa số kim cương chỉ có 16 mặt, chỉ bằng đồ rẻ nhất của chúng ta._ Ngọc nói. Bên kia bố cô đã gọi xong đồ. Ông gấp menu đưa cho phục vụ rồi nhìn cô: – Con lúc nào cũng chúi đầu vào trang sức. Sau này đi mà lấy chúng luôn!

Ngọc nhếch mày: – Bố nói thật không? Con lấy chúng thì bố cũng đừng cản nhé!

– Hầy. Con phải biết lo cho bản thân, không thể cứ chăm chăm vào công việc được. Con mà cứ thế, đổ bệnh lúc nào chẳng biết!_ Bố cô than vãn. Ngọc thở dài ngán ngẩm, không nói thêm lời nào. Hai người ngồi đợi được một lát thì đồ ăn dọn lên. Mùi thơm nức mũi tỏa khắp nơi kích thích vị giác của Ngọc.

~~~~~~~~

Trong lúc đó, ở phòng ăn của khách sạn Milano, Khang cùng bố mẹ của cậu, ngoài ra còn có Lia mặt dày đang dùng bữa trưa. Không khí ở đây rất không thoải mái.

– Trưa nay vì hai đứa mới sang, chắc còn mệt nên cô mới đặt đồ ăn ở đây._ Mẹ Khang nói. Lia ngồi bên cạnh bà cười tươi rói: – Cháu biết là cô rất quan tâm đến chúng cháu. Cảm ơn cô.

– Mọi người ăn đi._ Bố Khang lên tiếng. – Đồ nguội hết cả rồi kìa.

Bốn người họ vừa ăn vừa nói chuyện nhưng Khang vẫn không nói việc cậu đã nhớ ra tất cả quá khứ. Vào lúc ấy, điện thoại của bố cậu reo lên. Ông nhìn màn hình xong liền biến sắc, nhấn nút nghe. Giọng nói bên kia lanh lảnh vọng tới: – Xin lỗi ông, trưa thế này mà còn làm phiền. Tôi thật ngại quá!

– À, không sao. Lâu như vậy mới gặp lại, làm phiền một chút cũng không sao!_ Bố Khang căng thẳng. Bên kia, bố con Ngọc mới ăn xong, đang trên đường trở lại khách sạn. Bố cô nói: – Con bé tôi nó đã sang. Chúng ta cũng đã hẹn nhau ăn bữa cơm rồi. Hay là tối nay mời ông bà dùng bữa với bố con tôi!

– Vâng. Thế vợ chồng tôi cũng không khách khí!

– Vậy địa chỉ tôi sẽ nhắn tin cho ông. Chào ông.

Bố Khang tắt máy, nhìn sang vợ mình, ông nói: – Ông ấy hẹn tối nay, có cả con bé.

– Tôi biết rồi._ Mẹ Khang trả lời, tiếp tục ăn. Khang vẫn chưa kịp hiểu ra nội dung đã bị bố cậu gọi: – Tối nay hai đứa đi cùng đi._ Ông chỉ Lia và Khang.

– Gì ạ?_Khang hỏi. Bố cậu cười: – Hai đứa đi cùng! Ăn xong hai đứa muốn đi chơi hay về nghỉ thì tùy. Nhưng lúc nào bố gọi nhớ về.

~~~~~~~~

– Giờ bố về khách sạn._ Ngồi trên xe, bố Ngọc nói. – Con muốn đi chơi đâu thì đi. Lâu lâu mới được đi xa, đi chơi nhiều một chút.

– Thật hả bố! Vậy con đi chơi đâu đó một lát._ Ngọc vui vẻ. Bố cô lấy từ túi áo ra một cái danh thiếp đưa cho cô: – 5 giờ chiều tới đây cho bố.

– Vâng._ Ngọc xuống xe, lấy điện thoại tìm vài chỗ để đi chơi. Ngoài đường tuy lạnh nhưng có không ít người đi bộ. Cô cảm thấy phong cảnh mọi nơi ở đây cũng khá đẹp nên cũng cuốc bộ đi chơi.

Bây giờ là 4 giờ 15 phút chiều, tuyết ngừng rơi. Trời như có vẻ tối lại. Không biết Ngọc đã đi bộ bao lâu. Cô đã tới thánh đường Duomo tráng lệ, rảo bước qua các tòa nhà kiến trúc Golthic xinh đẹp ở Milan, tìm tới những viện bảo tàng cổ, thăm hết các cửa hàng thời trang nổi tiếng… Cuối cùng, Ngọc dừng chân ở ghế đá trong công viên Brera. Trước mặt cô là một hồ nước rộng, dưới đáy có những đồng xu thời xưa của Milan. Ngọc mới rờ tay xuống nước liền rụt lại.

“Sao nước ở bên trong nóng như thế?” Ngọc tự hỏi. Sau lưng cô, một đôi nam nữ thấy thế liền hét lên: – Cô dám để tay xuống nước à? Ai cho cô làm thế?

Ngọc quay lưng nhìn bọn họ. Cô mở to mắt, cười trừ: – Xin lỗi, tôi không cố ý. Chỉ tại nước không bị đông nên tôi mới…

– Ngọc? Cô…_ Người phụ nữ trẻ tuổi kia kêu lên đầy ngạc nhiên. – Cô… cô theo dõi tôi đấy à?

– Ơ… Tôi theo dõi cô làm gì? Cô là ai? Chúng ta có quen nhau hả?_ Ngọc nhíu mày khó chịu.

– Tôi! Vi! Cô không nhớ tôi thật đấy hả?_ Cô gái kia chỉ tay vào mặt mình. Ngọc thở dài, quay đi chỗ khác, lắc đầu: – Tôi không nhớ gì cả… Xin lỗi cô. Chắc cô nhầm người rồi._ Ngọc toan bước đi, cô gái kia lao tới chắn trước mặt: – Cô bị gì? Sao không nhớ ra tôi?

Ngọc nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói từng chữ: – Tôi – Không – Quen – Cô._ Ngọc tránh sang một bên rồi bước khỏi công viên. Cô ta định chạy theo nhưng người đàn ông đi cùng lao tới khuyên ngăn. Thế là Ngọc bình an vô sự ngồi vào taxi.

– Tôi đến chỗ này._ Ngọc đưa danh thiếp cho tài xế. Xe lao đi.

Xe dừng lại trước cổng nhà hàng lúc 4 giờ 40 phút

Chương 38

(Tất cả các đoạn hội thoại đều được nói tiếng Anh nên Lia hiểu cũng là chuyện đương nhiên nhé! ^^)
^^^^^^^
Xe dừng lại trước cổng nhà hàng lúc 4 giờ 40 phút. Ngọc lấy tiền ra trả rồi nhanh chóng xuống xe.

– Anh, chúng ta tới có hơi sớm quá không?_ Một giọng nói ngọt lịm như mía từ cô gái phía sau làm Ngọc rùng mình. Cô lén quay sang nhìn. Ôi trời, áo xanh, quần đỏ, bốt tím, túi màu cam. Mùa đông mà lòe loẹt như cái cột năm màu ấy!

Ngọc đánh giá cô gái từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên mà vẫn chưa thể hiểu nổi. Cô gái xinh như thế mà gu thẩm mỹ thật tệ hại. Ngọc lè lưỡi, để ý đến người đàn ông đi cùng cô ta. Cao to, mặt mũi khôi ngô, tuấn tú, đẹp trai chết người như hắn ta mà lại đi hẹn hò với cô gái như thế. “Đúng là hai đẳng cấp khác nhau.” Ngọc nói nhỏ.

– Lia, không khoác tay. (Tiếng Anh)_ Người đàn ông đi bên cạnh bỗng đứng lại khi cô gái đó định quàng tay anh ta. Anh ta thái độ cương quyết, giọng lạnh lùng bực dọc: – Chúng ta chỉ là bạn bè. Không có cái quan hệ như mẹ anh mẹ em nói đâu. Anh cũng chỉ bị ép buộc dẫn em đi cùng. Tốt nhất em nên về Anh, càng sớm càng tốt._ Lia ngỡ ngàng bàng hoàng. Cứ tưởng Khang sẽ nể mặt bố mẹ mà yêu cô, ai ngờ… Lia tên tiếng: – Anh Khang. Em… em xin lỗi. Dù sao em cũng đi cùng anh, mong anh giữ cho em chút thể diện…

Ngọc đứng đầu bên kia nhếch mày ngạc nhiên: ” Không phải yêu nhau à? Thế mà cứ tưởng hai người họ đang là tình nhân!”

Khang thở dài chán nản: – Được rồi. Hết hôm nay, em hãy từ bỏ ý định trở thành con dâu của mẹ anh. Nếu để anh thấy em giở trò…_ Khang kéo dài giọng… – Em và Gia đình không yên đâu.

Lia bẽn lẽn đi lùi lại không dám nói thêm lời nào, mặt tái xanh. Chắc là bị dọa đến mất hồn luôn rồi.

Thấy hai người họ một trước một sau nối đuôi đi tới, Ngọc mới nhớ ra. Cô đứng thẳng người, bất ngờ gặp ánh mắt của Khang quét tới. Cậu giật mình dừng lại, không biết nên ứng xử như thế nào. Ngọc nhìn Khang. “Xoẹt” một cái, trong đầu cô liền có ý nghĩ nảy ra: “Sao nhìn cái mặt này… mình lại muốn đấm cho mấy cái?” Khóe mắt Ngọc giật giật liên hồi. Khang bình thản dừng trước mặt cô.

Ngọc nhìn người đàn ông trước mặt, đến gần mới thấy hắn là siêu soái nam nhân: – Hơ hơ… Xin chào!_ Ngọc cười nhẹ.

– Cô… có khỏe không?_ Khang muốn hỏi cô sao lại tỏ vẻ không quen biết cậu, nhưng… cậu nghĩ là vì chuyện 3 năm trước. Ngọc nhăn mặt, chỉ tay vào mặt Khang. Cô lắp bắp: – A… anh… anh qu… quen tôi?

Khang điếng người chết lặng, lòng như nguội lạnh. – Ngọc. Không nhớ ra tôi?

– Tôi có hẹn, phải đi trước. Anh nhầm người rồi._ Ngọc nhìn đồng hồ, xoay người bỏ vào trong. Khang nuốt nước bọt, níu lấy cổ tay Ngọc: – Cô vẫn dùng cái đồng hồ đó…

– Cậu làm cái gì vậy?_ Ngọc hét lên. – Buông tay!

– Cô nói xem, cái gì đây? 3 năm qua cô vẫn đeo nó._ Khang kéo tay Ngọc lên để nhìn cái đồng hồ. Ngọc trợn tròn mắt, nhanh nhẹn hất tay Khang ra, tiện thể đá vào chân cậu: – Đồ tôi tôi dùng. Có phải của anh đâu! Quan tâm làm gì? Hừ, đúng là bực mình.

Ngọc chạy nhanh vào trong, để mặc Khang ôm chân đau đớn. Cô được nhân viên dẫn vào một phòng ăn Vip 10 người. Căn phòng không lớn, đủ không gian để đặt chiếc bàn tròn, bày biện vài đồ trang trí nhưng không gây cảm giác chật chội. Làm khách hàng cảm thấy ấm cúng, gần gũi. Bố Ngọc đã tới từ lâu, ông đang chăm chú xem TV có ở trong phòng. Thấy Ngọc tới gần, ông hỏi cô: – Thế nào. Cả chiều nay con đi chơi ở đâu?

– Con ấy à, đi hết cả Milan luôn rồi _ Ngọc cởi áo dạ khoác ngoài, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bố mình. Cô xoa hai tay: – Bạn bố gần tới chưa? Con đói…

– Chắc gần tới rồi. Hừ, con gái con đứa. Đói mà hỏi bố à?_ Bố cô nghiêm mặt. Ngọc nhíu mày: – Con về nhà đây.

– Thôi đi cô!_ Ông bật cười. – Chờ thêm chút nữa.

Hai bố con ông đang vui vẻ cười nói đủ thứ chuyện thì cửa phòng mở ra. Nữ nhân viên bước vào, cúi đầu kính cẩn: – Thưa ông, khách của ông đã tới.

Cô nhân viên cẩn thận mở rộng cửa, xuất hiện trước mặt bố con Ngọc là một gia đình bốn người. Bố Khang bước tới bắt tay bố Ngọc: – Chào ông!

– Chào ông._ Bố cô cười nói. Chỉ tay sang Ngọc đang há hốc mồm nhìn Khang. – Đây là con gái tôi. Ngọc, chào chú đi con!_ Ngọc giật mình đứng lên: – Chào chú! Cháu là con gái của bố cháu!_ Vì thấy cả hai bên nói tiếng Anh nên cô cũng đáp lại bằng tiếng Anh.

– …Hahaha. Con gái anh vui tính quá!_ Bố Khang sau 3 giây mới cười phá lên. Ngọc hốt hoảng chỉ vào Khang: – Kia là con trai chú ạ?

Bố Khang ngưng cười, mẹ cậu cũng bắt đầu lo lắng. Bố Ngọc thấy con gái mình nói thế cũng ngạc nhiên: – Con biết cậu ấy hả!

– Tôi thật là… Để tôi giới thiệu. Đây là vợ tôi, con trai cùng bạn gái của nó._ Bố Khang chỉ vào từng người một.

– Vâng…_ Bố Ngọc trầm xuống. – Ông có một người vợ rất đẹp. Chào bà.

– Chào ông._ Mẹ cậu đáp. Ngọc nóng lòng: – Vậy kia chính là con trai chú?

– Đúng thế!_ Bố Khang gật đầu. Ngọc quay qua chỗ khác cắn môi: “Chết thật rồi, ngu quá cơ!”_ Bố Ngọc không hiểu, ông hỏi: – Con quen cậu ấy không?

Ngọc rụt rè: – Vừa lúc nãy… con…con vô ý… đã đánh vào chân cậu ấy…_ Ngọc nhìn Khang: – Tôi xin lỗi…

– Con…_ Bố cô tức giận không biết nói cái gì. Bố Khang thấy căng thẳng nên giải vây: – Ấy! Không sao. Con trai tôi cũng không để ý đâu. Khang, chào chú đi con!

Khang bước tới trước mặt ông, chào nhã nhặn: – Rất vui được gặp chú ạ! Cháu là Khang.

– Chào cháu. Việc con bé mới làm mong cháu bỏ qua cho…_ Bố Ngọc dừng lại. – Chân cháu sao không?

– Không sao ạ!_ Khang cười.

Cùng lúc ấy, đồ ăn được phục vụ mang tới. Mọi người ngồi xuồng chỗ của mình, vui vẻ vừa ăn vừa uống.

– Cháu năm nay 20 ạ!_ Khang trả lời câu hỏi của bố Ngọc. – Cháu học ở Anh, nhưng nhà trường đang muốn cháu sang Harvad.

“Khục khục” Ngọc nghe xong liền ho khan. – Vậu chúng ta bằng tuổi nhau hả?_ Bố mẹ Khang khó hiểu nhíu mày, cả hai đều nghĩ: “Có thật con bé không nhớ không?”

– Ừ!_ Khang cười đáp. – Cô học trường nào?

Câu hỏi khiến bố con Ngọc khó xử. Hai bố con cô cười trừ. Ngọc khó khăn mở lời: – Tôi… không học đại học. Tôi quản lí tập đoàn thay bố.

– HẢ?_ Cả bốn người đồng thanh hét lên. Khó tin nhất là bố Khang, ông nhìn cô với ánh mắt khó hiểu: – Sao có thể… con bé mới 20…

Khang nhìn Ngọc chằm chằm: – Thật không?

– Mọi người…_ Ngọc hơi sợ. – Đúng là thế…

Bữa ăn được tiếp tục trong sự náo nhiệt của mọi người. Điện thoại của Ngọc reo lên, cô xin phép ra ngoài.

“- Tôi đây._ Ngọc nói.

– Phó chủ tịch, mai là thứ hai. Cô về sớm được không?_ Giọng thư ký gấp gáp. – Nhiều viêc quá!

– Được thôi. Mai tôi vẫn đi làm, sắp xếp lịch cẩn thận cho tôi.”

– Cô bận quá nhỉ!_ Khang đứng tựa lưng vào tường. Chờ cô nghe xong liền lên tiếng. Ngọc quay người, thấy Khang đứng đó, cô nói: – Đúng thế, rất mệt mỏi. Chân cậu không sao thật chứ?

– Không sao._ Khang cười. – Trước đây chúng ta quen nhau. Cô không quên phải không?_ Ngọc chỉ tay ra quán cà phê bên kia đường: – Tôi ăn no rồi. Cậu muốn sang bên đó uống tách cà phê không? Tôi mời!

Khang gật đầu. Mới mở cửa ra, gió lạnh đã ùa tới. Ngoc hắt xì một cái. Khang cởi áo khoác của mình ra phủ lên vai cô: – Tôi không lạnh, cô khoác đi.

Ở đây là đường một chiều, không có đèn giao thông nên hai người lựa lúc ít xe mà phóng nhanh sang bên kia đường.

– Trước đây chúng ta quen nhau ở mức độ nào? Tôi rất tò mò._ Ngọc hỏi. Khang đau lòng: – Rất rất thân. 3 năm qua cô làm gì? Sao chuyện trước đây cô lại không nhớ?

– Ừm… Tôi cũng không biết tại sao._ Ngọc hồn nhiên. – Nếu biết cậu là con của bạn bố tôi, tôi cũng không đá cậu đâu. Tôi thành thật xin lỗi.

– Chuyện đâu có lớn đâu! Tôi không sao!_ Hai người ngồi nói chuyện với nhau đến khi tuyết rơi trở lại. Không biết chuyện gì nhưng có vẻ Ngọc rất vui.

Chuông điện thoại của Ngọc reo lên. Cô nhấn nghe

– Bố!

– Con có ở cùng Khang không?

– Có ạ.

– Về nhanh đi, bố cùng cô chú đang ở trước cửa nhà hàng chờ hai đứa. Nhanh lên nhé!

Bố cô tắt máy. Ngọc nhìn Khang: – Chúng ta mau sang bên kia thôi!

Ngọc trả tiền khoác áo của Khang rồi ra khỏi cửa. Nhìn thấy bố đứng bên kia đường, Ngọc vẫy vẫy tay, từ từ bước qua…

Ánh sáng đèn ô tô sáng chói chiếu tới, xe chạy trên đường với vận tốc kinh hoàng….

– NGỌC!_ Khang hét lớn, vang vọng cả con đường…

– AAAAA…_ Tiếng kêu thất thanh của cô vang lên khi thấy chiếc xe đang lao tới…

“Rầm”… Ngọc bay lên, văng xa đến 100m…

Thời gian như ngưng đọng, tuyết rơi mỗi một dày… Khang chạy ngay tới chỗ của Ngọc. Nhìn thấy cô mà tim cậu rỉ máu…

– Một lát thôi… Cô sẽ được cứu…

Chương 39

Mặt đường lạnh buốt, tuyết lại rơi. Ngọc nằm bất động, trên đầu cô máu tuôn không ngừng, tóc tai bê bết lại.

Khang bế cô lên, những giọt máu đỏ tươi vẫn còn nóng nhỏ xuống tuyết tí tách không ngừng. Gương mặt cậu không biểu hiện chút cảm xúc nhưng trong lòng đang nóng như lửa đốt. Cậu không để ý đến bố mẹ mình, cũng chẳng quan tâm đến bố Ngọc, chạy nhanh đi bắt taxi đưa cô đến bệnh viện.

Một giọt nước mắt từ khóe mắt Ngọc rơi xuống, hòa cùng máu trên mặt. Khang nhìn khuôn mặt của Ngọc, cầu nguyện không ngừng. Nước mắt cậu trượt xuống gò má, rơi trúng làn môi đang tím tái của Ngọc. “Tại sao phải là cô? Cô phải tỉnh lại. Xin cô…”…

Khang vội vã chạy vào sảnh bệnh viện, hô to: – Cấp cứu! Bác sĩ đâu! Cứu người…_ Y tá giúp cậu đặt cô lên giường, đẩy vào phòng phẫu thuật một cách nhanh chóng.

Đèn báo hiệu đỏ lên, bên trong, các bác sĩ đang xúm quanh bàn mổ…

– Nhóm máu?_ Bác sĩ hỏi.

– O Rh- thưa bác sĩ._ Y tá đứng bên cạnh trả lời.

– Chết! Không có máu dự trữ._ Bác sĩ khác đang tẩm bông lau máu. Nghe thế liền nhảy dựng lên. – Chúng ta phải làm thế nào?

– Tìm người nhà. Y tá, cô nhanh hỏi xem trong nhà có ai cùng nhóm máu không._ Vị bác sĩ khác lên tiếng.

– Nguy rồi! Cô ấy bắt đầu dấu hiệu co giật kìa!_ Y tá kêu lên.

– Mau đi làm việc của cô đi!_ Các bác sĩ cầm dao kéo, thực hiện công việc của mình…

Nữ y tá bước vội ra ngoài, cô mở cửa, nhìn thấy Khang đang ngồi trên ghế. Trông cậu bất lực, làn môi khô khốc, trên má còn có vệt nước mắt khô lại. Cậu như vô hồn nhìn xa xăm…

– Cậu là người nhà của bệnh nhân?_ Y tá tiến lên hỏi. Khang đứng dậy nhìn cô ta: – Đúng thế. Cô ấy sao rồi?

– Cậu nhóm máu gì?

– O Rh-.

– Tốt rồi. Cô ấy đang thiếu máu. Cậu có thể…_ Y tá không nói nữa. Khang đã hiểu ra vấn đề. Ngọc đã hai lần cho cậu máu, bây giờ là lúc để cậu nên trả lại cô.

– Tất nhiên là được. Tôi sẽ cho máu._ Khang nói. Y tá dẫn cậu vào trong.

Tay cậu đã được gắn ống dẫn máu. Khang lặng lẽ nhìn lên trần nhà. Cậu sợ, sợ nhìn sang bên cạnh Ngọc, cậu sẽ khóc. Khang chỉ mong Ngọc bình an vô sự mà tỉnh dậy. Nếu không, cậu cũng không thể vui vẻ sống tiếp được…

Ngày hôm sau…

– Tình hình của cô ấy có nghiêm trọng không?_ Khang vừa thay đồ mẹ đưa tới đã nghe tin bác sĩ cho gọi. Cậu chạy tới phòng của ông ấy, ngồi xuống đã hỏi.

– Thế này nhé anh bạn._ Bác sĩ cầm mấy bọc màu trắng, ngồi đối diện cậu. Mặt ông ta nghiêm trọng. – Ca phẫu thuật hôm qua rất thành công. Người nhà không cần lo nữa… Nhưng… chuyện tỉnh lại hay không, chỉ có cô ấy mới biết được.

– Bác sĩ…_ Tay cậu run lên. – Ông nói thế là sao?_ Bác sĩ lắc đầu: – Tôi nghĩ… cậu nên chuẩn bị tâm lí… Trường hợp như cô ấy… có thể hôm nay sẽ tỉnh, cũng có khi là 1 tuần, 1 tháng, 1 năm, thậm chí là 2 – 3 năm sau mới tỉnh. Còn không… khi các mạch không còn sự liên hệ với nhau… Cô ấy… không bao giờ tỉnh lại nữa.

Từng chữ, từng chữ cứ đi vào trong đầu cậu. Như sét đánh ngang tai, Khang không thể nói được gì. Lời nói của vị bác sĩ kia giống như lưỡi dao, cứa vào tim cậu. Đau đớn quằn quại.

Bác sĩ vừa lấy tấm phim chụp não của Ngọc ra vừa hỏi: – Trong vòng 1 năm trở lại đây, cô ấy có dấu hiệu quên đi chuyện gì không?

– Tôi không rõ, nhưng chắc là có. Cô ấy quên tôi, quên bố mẹ tôi mặc dù trước đây chúng tôi học với nhau._ Khang trả lời.

– Lúc chụp X-quang não cho cô ấy, tôi thấy cái này._ Vị bác sĩ chỉ vào một chỗ trên tấm phim. Khang không hiểu. – Đây là…

– Là nguyên nhân vì sao cô ấy lại quên đi quá khứ trước đây. Ở chỗ này, do máu đông quá lớn, gây nên việc máu lưu thông trở nên kém hơn. Máu đông này không hề bị bào mòn bởi dòng chảy của máu trong cơ thể. Lâu dần, khi mạch máu bị tắc lại hoặc bị thoái hóa, dấu hiệu mất trí sẽ xuất hiện._ Ông ta giải thích.

– Vì sao lại mất trí?_ Khang khó hiểu.

– Ở não, các mạch máu làm việc không ngừng. Khi một chỗ đã bị tắc, thoái hóa sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ não._ Bác sĩ thở dài. – Cô ấy không điều trị.

– Vậy bây giờ khối máu đông ấy vẫn gây trở ngại cho cô ấy sao?_ Khang hỏi. Bác sĩ chán nản: – Vụ tai nạn lần này khiến chỗ máu đó to lên rồi. Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ hội chẩn rồi đưa ra phương án giải quyết.

– Không, chúng tôi muốn về nhà. Tôi sẽ đưa cô ấy sang Mỹ._ Khang đứng dậy. – Tôi ra ngoài.

~~~~~~~~~~~

Không gian màu trắng bao trùm lên tất cả mọi thứ. Ngọc mở mắt, giọng hát quen thuộc lanh lảnh vang bên tai cô. Hốc mắt Ngọc ẩm ướt nhìn xung quanh, cô yếu ớt lên tiếng: – Mẹ… mẹ ở đâu?

Trang: << 1 8 9 10 11 >>
Cùng chuyên mục
Giới thiệu - Liên hệ
vinawap.mobi@gmail.com
DMCA PROTECTED