VinaWap.Mobi
VinaWap.Mobi đã trở lại và lợi hại hơn xưa! :x
Từ giờ mình sẽ cập nhật thường xuyên. Mong ae ủng hộ để vực dậy cộng đồng wap Việt nhé.
Game Mobi Army HD 239 - Anh Tài Tựa Gunbound
Mobi Army bắn súng, căn tọa độ tựa Gunbound -Gunny, đồ họa khủng, skill tuyệt đẹp.
Tải miễn phí
Game Ninja School 148
Game nhập vai Việt Nam được yêu thích nhất trên Mobile
Tải miễn phí
Trang chủ » Đọc truyện » Truyện teen

Màn đêm đã tan biến. Cây và hoa chạy dài khắp nơi. Rực rỡ màu sắc. Có vẻ như tôi đang nhớ ra cái gì đó. Có ai đó đang gọi tôi. Một khoảnh khắc, trên một cây cầu nhỏ có một người con trai đang mỉm cười, vẫy vẫy tay.
-Tiểu Hương, đến đây nào!

Tản bộ, tôi đi thẳng đến chỗ người kia, vội vội vàng vàng. Có phải ông trời phái người này xuống kéo tôi thoát khỏi đây? Tôi bắt đầu chạy, rất nhanh. Sắp đến rồi. Bất chợt, cả cây cầu và người con trai biến mất trong chốc lát. Tôi không thể với tới. Cuối cùng vẫn là vậy. Một tự tin cũng đã chẳng còn. Chỉ một mình, chỉ một mình tôi bơ vơ giữa một nơi hoang vu. Hóa ra tôi chẳng bao giờ được giữ niềm hạnh phúc chọn vẹn. Là vậy ư?
-Em giận tôi đến mức không thèm tỉnh lại ư? Tiểu Hương à không Jenny à, em có biết tôi nhớ nụ cười của em thế nào không? Em ghét tôi cũng được. Nhưng hãy tỉnh lại nhìn tôi có được không?
Thiên Ân vừa gọi tên tôi ư? Vậy là tôi chính là Jenny, Tiểu Hương cũng là tôi. Người anh mong chờ tỉnh lại lại chính là tôi không? Roẹt… roẹt… Mọi kí ức lạ lẫm lóe trong đầu. Từ chuyện tôi gặp Thiên Ân như thế nào đến chuyện tôi có tình cảm với hắn rồi chuyện tôi bị một vật gì đó rơi vào đầu suýt nữa về chầu trời. Bây giờ thì tôi hiểu tất cả mọi chuyện xảy ra trước nay. Tôi đã yêu mù quáng. Tôi chạy trốn nó vì bị tổn thương. Cho dù tôi có ra sao thì Thiên Ân vẫn chờ đợi. Còn tôi thì sao? Toàn né tránh làm mọi người lo lắng. Tôi không đặt mình vào địa vi của người khác mà cứ làm những gì mình cho là đúng. Tôi đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Tôi sai thật rồi. Chỉ một thời gian nữa thôi. Tôi sẽ chuộc lại lỗi lầm của mình. Thế là được đúng không?

Cảnh sắc không thay đổi. Tôi mở mắt nhìn qua một lượt. Đến khi nào tôi mới có thể ra khỏi đây? Khoảng thời gian vô nghĩa đó cũng không đủ ông trời động lòng hay sao? Hình như tôi không còn đủ can đảm để đợi nữa rồi. Tôi muốn nhanh chóng tỉnh, bù đắp tất cả mọi chuyện cho Thiên Ân. Đáng lẽ hắn phải sống hạnh phúc nhưng chỉ tại tôi mà hắn phải đau khổ, mòn mỏi mong. Tôi đoán rằng hắn đã phải chịu đựng rất nhiều.
-Đã ba năm em nằm đó. Vẫn không một động tĩnh. Em không nghe lời anh một lần được ư? Anh thấy mệt mỏi quá. Nếu được anh sẽ đến cùng em nhé. Em hãy đồng ý đi.
Không được. Không được. Có phải Thiên Ân định làm chuyện dại dột. Đến nơi tôi đang ở à? Tôi phải ngăn anh ấy lại. Tiểu Hương à Jenny, mày vực dậy đi nào! Chỉ chậm trễ thêm một giây phút nữa thôi thì người mày yêu sẽ rời bỏ mày đó. Nhanh lên nào! Một ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào người tôi. Một điều bât ngờ xảy ra. Cái giấc mộng tôi trú tạm đã biến mất thay vào đó con người thật đang rung rung mí mắt, tay khẽ động đậy. Ánh nắng tràn vào mắt khiến tôi cảm thấy hơi choáng váng một lúc sau mới thích nghi được. Một đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm như không tin nổi, tôi mấp máy môi, mãi mới có thể nói thành tiếng.
-Thiên… Ân…
Cái con người trước mặt tôi đang nở một nụ cười đẹp tựa thiên thần, hình như hơi tiểu tụy nhưng khuôn mặt vẫn có một sức hút lạ thường.
-Jenny, em tỉnh lại thật rồi. Tôi cứ nghĩ sẽ không thể gặp được em. Nhóc con, tôi rất nhớ em.
Hai dòng lệ trào khóe mi, tôi cười rạng rỡ hơn cả mặt trời, nắm chặt tay Thiên Ân, sợ anh sẽ đi mất.
-Em… yêu… anh…, Thiên… Ân…
Tôi đã thổ lộ được lòng mình rồi. Một cảm giác lâng lâng, mãn nguyện. Điều tôi muốn nói đã thực hiện rồi. Và tôi cũng nhìn thấy nụ cười sung sướng của Thiên Ân. Nó chứng tỏ Thiên Ân đang rất vui. Vẫn chưa thành công. Tôi còn muốn làm nhiều hơn nữa. Thật nhiều.
-Em vẫn còn mệt. Để tôi đi mua cháo cho em.
-Không.

Tôi giữ chặt không buông tay. Tôi sợ lắm. Nhỡ hắn đi rồi không trở lại với tôi thì sao? Thà tôi chết cũng không thả ra đâu. Bàn tay ấm nóng chạm nhẹ vào trán tôi, trấn tĩnh.
-Đừng lo. Tôi sẽ trở lại. Ngoan nào!
Tôi xiêu lòng để Thiên Ân đi. Cánh cửa đóng nhẹ, nhưng đủ để tôi biết hắn đã ra ngoài. Hai con ngươi ngóng phía ra vào. Không hiểu sao tôi lại ghét sự xa cách. Dù là một phút, một giây, tôi cũng không hề muốn ở một mình. Cạch. Thiên Ân về rồi ư? Không phải đó là một người khác, Maria. Sao cô ta đến đây? Hay lại chuẩn bị *** hại tôi thêm một lần nữa? Ba năm qua, Maria vẫn không nhận ra bản thân đã chuốc lấy vết nhơ. Tôi những tưởng thấy tôi thế này thì cô ấy sẽ thay đổi chính mình. Không ngờ suy nghĩ tôi lại lệch lạc quá mức. Maria kéo ghế, ngồi lịch sự bên giường tôi, cười quý phái, nói rất nhẹ.
-Cuối cùng, cô cũng tỉnh rồi, Jenny. Đã một khoảng thời gian dài. Hôm nay, tôi đến đây là có chuyện cần nói. Xin lỗi vì đã khiến cô thành ra thế này. Cô hận tôi cũng không sao cả. Nhưng những điều tôi nói lúc này đều là sự thật. Tôi mong cô sẽ sớm khỏe lại. Tạm biệt.
-Không… sao…
Nói xong, Maria quay lưng bỏ đi, cái dáng cô đơn đó làm tôi không còn thấy hiềm khích nào với cô ấy. Tôi biết Maria rất yêu Thiên Ân. Tiếc là cô ấy lại không hiểu yêu là mong cho người mình yêu hạnh phúc. Có lẽ Maria có tính sở hữu cao nên chưa được chín chắn. Giờ thì ổn rồi. Cô ấy đã hiểu ra và tôi tin rằng một ngày nào đó cô ấy sẽ tim được người yêu mình thật lòng.
-Tiểu Hương à, sao bây giờ bà mới tỉnh lại hả? Bà có biết tôi lo lắm không?
-Jen, cậu thấy thế nào rồi? Đã ba năm, cậu mới tỉnh, mình đã rất buồn.
Chẳng biết từ đâu Tiểu Ngọc và Tử Nhi xông vào hùng hục, lại còn hét rất to. Tôi thì vừa mới tỉnh dậy nên việc nói còn rất khó khăn. Ối giời ơi! Một người nắm tay phải, một người nắm tay trái. Bạn có biết không? Tiểu Ngọc và Tử Nhi đều là hai đứa rất nhiều lời. Thế mà hôm nay lại cả hai lại cùng hợp tác thì hoàn cảnh của tôi sẽ thế nào? Rất là thảm thương. Hu hu hu. Hai nhỏ tranh nhau nói, không thể cho tôi thốt được câu nào. Lúc thì quay sang bên Tử Nhi, lúc thì quay sang Tiểu Ngọc. Quả này chắc khỏi bệnh tôi lại phải khám cổ.
-Stop!
Ô ô ô ô. Thiên Ân đã trở về. Như vậy, tôi sắp thoát khỏi hai nhỏ này rồi. Quả đúng như dự đoán. Thiên đặt lồng cháo xuống bàn rồi lôi Tiểu Ngọc và Tử Nhi ra chỗ khác, gắt nhẹ.
-Tôi gọi cho hai người đến đây là để thăm bệnh chứ không phải hành hạ, hiểu chưa?
-Vâng.
Chu oa! Hai nhỏ im thiệt kìa. Éc. Bụng tôi bắt đầu cuộc biểu tình dữ dội. Trời ạ, sao lại đúng vào lúc này cơ chứ? Mặt tôi đỏ rần, không dám nhìn ba người. Nào ngờ, Tiểu Ngọc và Tử Nhi còn che miệng cười khùng khục. Xấu hổ quá. Giá mà có cái lỗ nào để chui nhỉ? Bỗng Tiểu Ngọc hắng giọng, cho dù vẫn còn muốn cười nữa.
-È hèm. Bà nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chúng tôi về đấy.
Thêm cái nháy mắt làm tôi nổi hết cả da gà. Ý là gì? Thôi, quan tâm làm gì cho mệt nhỉ? Ọt… ọt… Đói quá. Ngồi xuống ghế, Thiên Ân mở nắp lồng cháo, cười cười.
-Nhìn em giống như người chết đói mười năm rồi đấy.
-Cái… gì…?
Tôi phồng má, chu môi nhìn Thiên Ân tròng trọc như kiểu không vừa ý. Rồi hắn khuấy cháo, bón từng thìa một. Mùi cháo thơm nức. Tôi há miệng, ăn ngon lành. Cháo cứ vơi dần trong cặp lồng. Đến khi ăn xong, Thiên Ân lau miệng cho tôi, lại còn hỏi.
-Sao bấy lâu em lại không muốn thức dậy? Là tại anh phải không?
“Anh” Thay đổi cách xưng hô thế này, tôi thấy không quen cho lắm nhưng làm thế thì Thiên Ân sẽ vui.
-Không… phải… đâu… Là… em… muốn… có… thời… gian… để… trấn… tĩnh…
-Vậy, từ nay em không được dại dột nữa đâu đấy. Anh không muốn.
-Vâng.
Tôi không còn cảm thấy cô đơn, buồn tủi. Ba, mẹ, con không thể lên với ba mẹ rồi. Đừng giận con nhé. Tôi cùng Thiên nói chuyện rất vui vẻ đến nỗi quên cả thời gian cơ mà.
Hơn một tháng sau.
Ngày tôi mong mỏi nhất đã đến. Tôi được xuất viện. Trong khi ở bệnh viện, tôi đã được rất nhiều người đến thăm. Nào là mấy đứa bạn cũ, nào là học sinh nam của trường K.W, nào là Kin, nào là Triết Vũ, Hải Đăng, cuối cùng là gia đình nhà dì Ly. Tôi đã làm dì lo lắng rất nhiều. Ôi! Cần phải chuộc lỗi với nhiều người quá. Mà nhắc đến Kin, tôi không còn buồn nữa rồi. Trái lại là rất vui luôn. Nghe Thiên Ân kể lại thì trước cái hôm tôi gặp sự cố, Kin đã gặp hắn và nói sẽ coi tôi là em gái vì chỉ có Thiên Ân có thể làm tôi hạnh phúc. Anh ấy nghĩ sâu sa nhỉ? Nhưng vậy cũng tốt. Mà giờ Kin cũng đã tìm được một nửa mình. Hồi phục hoàn toàn nên tôi chạy nhảy thoải mái không sợ vết thương bị rách hay sao đấy. Tự dưng tôi thấy tức quá. Chẳng thấy mặt mũi Thiên ân đâu cả. Đã hứa với tôi vậy mà. 1 tiếng bị bỏ quên. Anh Quân giục tôi lên xe và tôi đành làm theo. Mặc kệ cái tên Thiên Ân đấy. Hứ. Tôi thấy hụt hẫng. Hay Thiên Ân chán tôi rồi? Tranh thủ, tôi ngắm cảnh vật bên đường, lâu lắm rồi tôi không biết đến thế giới bên ngoài. Ba năm chứ ít gì. Ơ? Tôi nhận ra đây đâu phải là đường về nhà. Dù có thay đổi đến mấy tôi vẫn biết được đường nào có thể về nhà chứ. Nhưng con đường này lạ hoắc. Kít. Anh Quân nhấn phanh, quay lại nhìn tôi, bảo.
-Em xuống đi. Có người cần gặp em ở đây đấy.
-Vâng.
Tôi mở cửa, đặt chân xuống, khom người chui ra khỏi xe. Vừa mới đóng cửa lại, anh Quân đã lao đi, không quay lại. Cái gì thế này? Hết Thiên Ân rồi đến anh Quân. Whoa! Ai mà biết được là tôi đang dừng trước một rừng hoa hồng trắng, xen kẽ hoa hồng đỏ. Lạ nhỉ? Người muốn gặp tôi rốt cuộc là ai? Tôi bước đi từng bước, lại còn ngắt một bông hoa, hít hà mùi thơm thoang thoảng. Đứng trước một cái hồ nhỏ giữa rừng hoa. Tôi ngạc nhiên, vui mừng, hạnh phúc đến rớt nước mắt. Hàng trăm cây nến trên mặt hồ tạo thành một dòng chữ.
-LẤY ANH NHÉ, JENNY.
Bất ngờ, Thiên Ân từ một cái cây gần đó đi ra, đến chỗ tôi, xoa đầu, nói.
-Em có đồng ý không?
Hắn quỳ xuống, lấy một hộp nhỏ trong áo, giơ ra trước mặt tôi. Một chiếc nhẫn đính hôn. Đây là sự thật đúng không? Tôi nghẹn ngào trong dòng nước mắt, tôi khóc òa theo dòng cảm xúc, nước mắt tuôn trào ướt đẩm cả cổ áo. Tôi lao đến ôm chặt Thiên Ân, hắn siết lấy tôi. Một nụ cười hạnh phúc nở trên đôi môi.
-Em đồng ý.
Thế là dưới ánh nắng rực rỡ, dưới những bông hoa hồng,… đã sinh ra một cặp đôi chỉ dành cho nhau cùng một nụ hôn ngọt ngào. Sự ấm áp. Niềm vui. Thiên Ân bỗng bế tôi lên, hét như cho cả thế giới biết.
-Nhóc con dễ thương, em là của tôi.

<HẾT>

Trang: << 1 22 23 24
Cùng chuyên mục
Giới thiệu - Liên hệ
vinawap.mobi@gmail.com
DMCA PROTECTED