VinaWap.Mobi
VinaWap.Mobi đã trở lại và lợi hại hơn xưa! :x
Từ giờ mình sẽ cập nhật thường xuyên. Mong ae ủng hộ để vực dậy cộng đồng wap Việt nhé.
Game Ninja School 148
Game nhập vai Việt Nam được yêu thích nhất trên Mobile
Tải miễn phí
Game Phong Vân Truyền Kỳ 30.0 - Nhiếp Phong
Game nhập vai gMO, PK theo lượt tuyệt đỉnh, cưỡi thú Vip sánh vai người đẹp
Tải miễn phí
Trang chủ » Đọc truyện » Truyện teen

Tác giả: yuuki9999
Số chương: 28/28
Trạng thái: Hoàn tất


Nội dung truyện

Nhóc Con Dễ Thương, Em Là Của Tôi

Đây là một bộ truyện thuộc thể loại truyện teen tình cảm với những nét bút hết sức dễ thương và chân thật.

Nhóc con – Đinh Ngọc Thiên Hương là con gái của một gia đình nghèo, cha mất từ khi còn 5 tuổi, mẹ hay đi làm xa không có thời gian quan tâm chăm sóc nó. Ngoại hình cũng không phải là đẹp nhưng lại rất đáng yêu. Tính cách: ngốc nghếch, ngây thơ, hồn nhiên, nhí nhảnh dễ tin người nhưng lại rất thương mẹ. IQ = 60

Hắn – Trương Vĩ Thiên Ân là người thừa kế tập đoàn sản xuất ô tô Kima. Một playboy chính hiệu, một thủ lĩnh của hội Akuma (ác quỷ). Ngoại hình: Cực kì handsome. Tính cách: tàn nhẫn, hơi lạnh lùng. Được gọi là thiên tài với IQ = 280.

Phan Lâm Tiểu Ngọc là bạn của nó, gia đình cũng không khá giả là mấy. Ngoại hình: xinh xắn, dễ thương. Tính cách: hòa đồng, thông minh hơn cô bạn của mình. IQ = 150

Trần Hải Đăng bạn của hắn, là người thừa kế của tập đoàn điện tử Lima. Một warm boy, đào hoa. Ngoại hình: khuôn mặt baby, body chuẩn. Tính cách: lúc trẻ con lúc đáng yêu. IQ = 200

Đang sống một cuộc sống yên bình vui vẻ, chẳng may cô nhóc lại “phạm tội” với ác quỷ đội lốt người. Khóc cho số phận đen đủi của mình, cô nhóc phải chịu sự hành hạ của ác quỷ.Cô than thầm: “Trời ơi! Có ai khổ như tôi không hả?” Hắn bá đạo: “Đừng hòng thoát khỏi tôi, nhóc con” Tên đáng ghét… Hắn đúng là ác mộng khủng khiếp nhất của đời tôi…


Chương 1

– Mẹ ơi! Con đỗ cấp 3 rồi!
Nó – Thiên Hương hớn hở bước vào nhà, khuôn mặt vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi. Bây giờ, nó đang rất vui khi nhận được tin mình đỗ vào trường Ikame – một ngôi trường nổi tiếng là dạy tốt, học tốt. Biết được tin, nó đã chạy về thông báo để muốn mẹ vui. Nhưng tìm cả trong và ngoài nhà mà chẳng bóng dáng mẹ đâu. Nó thật vọng, ngồi xuống ghế. Một lá thư được đặt ở bàn, gửi nó.

\\\”Con gái thân yêu,
Lúc con đọc được lá thư này là lúc mẹ đã sang Hàn để làm việc. Mẹ xin lỗi vì đã đi mà không báo trước. Chắc con đang giận mẹ đúng không? Mẹ biết mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Những lúc con vui, con buồn, mẹ đã không nghe con chia sẻ. Những khi con khóc thầm vì nghĩ do mình mà cha mất, mẹ cũng biết nhưng lại không an ủi và động viên con.
Từ khi cha con mất, mẹ đã lao vào công việc mà không nghĩ đến những cảm xúc của con. Mẹ chỉ nghĩ nếu có thật nhiều tiền thì con sẽ có cuộc sống no ấm, hạnh phúc. Nhưng sự thật lại không phải vậy. Giờ mẹ mới hiểu thứ con thực sự cần là tình yêu thương, che chở, quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Đó là sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình. Nếu chỉ có đầy đủ vật chất, thiếu tình thần thì sao có thể vui vẻ, hạnh phúc mà sống. Thế mà mẹ lại có suy nghĩ nông cạn như vậy. Mẹ mong con sẽ tha thứ cho mẹ vì chưa làm tròn trách nhiệm của mình, đã làm con phải buồn, phải khóc.
Mẹ sẽ cố gắng hoàn thành công việc một cách nhanh nhất để có nhiều thời gian để quan tâm, chăm sóc. Vì thế con hãy vui lên và đừng tự trách bản thân mình nữa nhé. Mẹ sẽ không thế vui khi thấy con gái yêu buồn đâu. Con hãy chờ mẹ về nhé.
Mẹ yêu của con\\\”

Nó ngục xuống bàn và bắt đầu khóc…
Khóc không phải vì buồn, đau khổ thất vọng mà khóc vì những cảm xúc đã bị đè nén lâu nay, khóc vì những lời yêu thương mẹ nó đã viết, đã nghĩ.
Hương mong thời gian trôi qua thật nhanh. Khi đó, mẹ sẽ trở về, ôm nó vào lòng, yêu thương, quan tâm, chăm sóc nó… Sự vui sướng, ấm áp, hạnh phúc đang len lỏi vào trong lòng cô bé…
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng
Hương bước vào trong phòng tắm, thả mình vào dòng nước mát lạnh => cô bé thoải mái, dễ chịu.
30 phút sau
Bước ra, nó vận trên mình một bộ quần áo ngủ màu hồng dễ thương. Ngả mình lên chiếc giường xinh xắn, nó chìm sâu vào giấc mộng…trên môi vẫn nở một nụ cười hạnh phúc.

Ngày hôm sau: 6h30\\\ sáng
Đang say giấc nồng, tiếng điện thoại reo…nó không bận tâm, chùm chăn kín mít…tiếng điện thoại reo đến lần thứ năm…không thể chịu nổi…cô với điện thoại nghe
– A nô
– NÀY! MÀY CÓ DẬY NGAY ĐI KHÔNG?
Chủ nhân cái giọng \\\”vàng oanh\\\” đó không ai khác là Tiểu Ngọc. Điện thoại trên tay cách ca tay nó 1m nếu không thủng màng nhĩ từ lâu rồi.
– Mày be bé cái mồm thôi.
– MẤY GIỜ RỒI BIẾT KHÔNG? 6H40\\\ RỒI…
Chưa kịp nói hết thì nó đã hét lên:
– Á Á Á Á… Muộn học mất…
Nó nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, điện thoại ở trên giường vẫn chưa tắt, Tiểu Ngọc oang oang:
– ĐẾN NGAY. CON KIA, CON KiA…Rụp…tút…tút…tút.
Nó gặp cái điện thoại bỏ vào trong túi sách phi nhanh đến trường. ( Nó mặc áo sơ mi cộc tay và một chiếc váy sọc kẻ đen, đỏ trông đáng yêu phết)

P/s: Vì mình chưa từng làm mẹ nên không thể viết như cảm xúc thật được mong mọi người góp ý cho mình. Và hôm nay mình chưa thể post được nhiều, mong các bạn thông cảm. Mình sẽ post bù vào ngày tiếp theo.

Tính cách của Tiểu Hương có một số thay đổi:
+ lúc ngây thơ, trẻ con, hồn nhiên, ham ăn
+ rất yêu và thương mẹ
+ lúc tức giận thì khiến cho ma quỷ cũng phải khiếp sợ lạy bằng cụ
+ lúc nhí nhảnh, lúc thì ngốc làm cho người ta shock.
IQ=60 =>100
Thành thật xin lỗi các bạn vì sự nhầm lẫn này. Mong mọi người sẽ ủng hộ cho mình.

Vừa bước tới cổng trường, Tiểu Ngọc đã hét vào tai nó:
– CON KIA! Sao mày dám ngắt điện thoại khi tao chưa nói xong hả?
Dắt xe vào lán, nó làm lơ Tiểu Ngọc để con nhỏ tức máu dồn lên não mà không làm được gì. Nó thong thả đi lên lớp, Tiểu Ngọc đi bên cạnh không ngớt lời:
– Hôm qua mày đã nói với mami về chuyện mày đỗ trường Ikeda chưa? Bác ấy vui không? Có mở tiệc chúc mừng không? Blap…blap….
– Mày có ngậm miệng vào không hả?
Nó cắt ngang bài \\\”diễn thuyết\\\” rất ư là đau tai. Nhưng nhỏ lại càng nói nhiều hơn
– Mày sao vậy? Sao ngắt lời tao? Hay bác ý ra nước ngoài làm rồi? Mày buồn không? Cần tao chia sẻ không? Blap…Blap…
\\\”Sao tôi lại có một đứa bạn lắm lời như vậy hả trời? AI cứu tôi với?\\\” Than thầm cho số phận của mình. Mặt nó từ từ bốc hỏa có thể thiêu cháy cả ngôi trường này, tay đang nắm chặt để chịu đựng. Bùm…
Tiểu Hương bùng nổ, \\\”phản bác\\\” :
– IM…NGAY…
Nhỏ Ngọc giật mình, ớn lạnh cả sống lưng, run run, lắp bắp:
– V…â…n…g
Nó hầm hầm bước vào lớp khiến cả lớp đang sôi nổi trở nên im lặng, cúi mặt xuống. Lúc sau, Tiểu Ngọc mới vào lớp, tay cứ bịt lấy miệng, không lên một tiếng nào nữa. (T/g: Chị Thiên Hương đẳng cấp quá, chị Tiểu Ngọc lép vế rồi. TN trừng mắt nhìn. T/g bỏ dép chạy lấy người)
5 phút sau, chuông vào giờ học reng lên. Tất cả học sinh đã ổn định chỗ ngồi để vào tiết. Mặt Tiểu Hương dãn ra, cơn giận đã dịu lại, quay sang Tiểu Ngọc \\\”ngọt ngào\\\”:
– Ngọc thân mến.
Từng đợt da gà thay nhau nổi lên, ớn lạnh thêm lần nữa, Tiểu Ngọc nặn ra một nụ cười méo mó:
– Sao…vậy…?
– Ngọc mang vở Văn cho mình chưa?
– À, mình…
Tiểu Ngọc ấp úng, mồ hôi thi nhau chảy trên mặt. \\\”Làm sao đây? Mình không mang vở cho nó rồi. Chẳng lẽ cuộc đời mình lại kết thúc ở đây? Mình không muốn. Help me\\\” Chưa biết trả lời ra sao, cô giáo CN bước vào, lớp trưởng hô lớn:
– Nghiêm.
– Các em ngồi.
Nhỏ Ngọc mừng thầm trong lòng \\\”Cô Lan, em yêu cô. Thoát chết rồi, ha ha ha.\\\” Không thể nói gì thêm, nó im lặng nghe cô giáo nói.
– Ngày mai (thứ năm) và ngày kia (thứ sáu) cả trường đều được nghỉ vì để tu sửa lại.
– Yeah!!!!!!!!!!
Cái \\\”chợ\\\” lại bắt đầu nổi lên. Ai (trừ nó, Tiểu Ngọc, cô giáo, lớp trưởng) cũng bàn tán sổi nôi về những dự định cho 2 ngày nghỉ. Tiếng ồn chưa dứt…Rầm… Cô giáo CN đập bàn, nghiêm khắc gắt.
– TRẬT TỰ.
Im lặng…3 phút…4 phút…5 phút…trôi qua. Cái \\\”chợ đã dừng.
– Các em chuẩn bị vào tiết học.
Cô giáo bước ra khỏi lớp, hầu hết tất cả đều hét lên sung sướng. Nó (lớp phó) liếc mắt, mặt lại hầm hầm nhìn qua từng người. Không ai bảo ai, im lặng ngồi xuống, lấy sách ra vờ đọc bài, mắt he hé thầm quan sát biểu hiện của Tiểu Hương. Không khỏi thắc mắc đứa nào đang yên đang lành lại chọc vào \\\” kiến lửa\\\” để bọn nó bị Tiểu Hương làm người trút giận. Tiểu Ngọc giả vờ ngủ, nằm gục mặt xuống bàn: \\\”Bọn trong lớp mà biết mình làm cho nó tức giận thì mình chỉ có nước chết. Im lặng là vàng.\\\”

Năm tiết trôi qua một cách nặng nề. Nó không phải là học sinh giỏi nhưng lại có vốn ngoại ngữ siêu đẳng vì hồi nhó nó hay theo mẹ đi ra nước ngoài. Với lại, Tiểu Hương cũng có năng khiếu về ngoại ngữ nên tiếp thu khá nhanh.
Sau khi cất hết sách vở vào cặp sách, Tiểu Hương đi bộ ra lán xe, Tiểu Ngọc cũng chạy theo.
– Tiểu Hương, đừng giận tao nữa mà.
Im lặng, tiếp tục đi…
– Mày mà tha thứ cho tao thì mai tao sẽ đãi mày một bữa kem ở căng – tin
\\\”Kem\\\” – một từ có thể khiến Tiểu Hương quay ngoắt 180 độ.
– Thật không? – Mắt long lanh, chớp chớp như cún con
– Thật – \\\”May mà mình biết món khoái khẩu của nó chứ không chẳng biết làm gì cho nó hết giận\\\” Cười thầm
– Ngoắc tay.
Nó giơ ngón tay út ra trước mặt nhỏ. \\\”Đúng là trẻ con\\\” Tiểu Ngọc cười nhưng vẫn đưa ngón tay út ra. Cả hai lấy xe, ra khỏi trường. Từ từ \\\”bon bon\\\” về nhà.

P/s: Tính cách của Tiểu Hương thay đổi một chút:
+ Những lúc bực hay **** tục
+ Ghét những bọn con trai lăng nhăng.
Mong mọi người thông cảm, già rồi nên lú lẫn

Về đến nhà, chạy lên phòng, nó ngâm mình vào dòng nước mát lạnh. 30 phút sau, Tiểu Hương làm bữa tối. Hôm nay chỉ có mình cô bé cô đơn trong ngôi nhà này. Tuy buồn nhưng Tiểu Hương không thể hiện ra ngoài. Đã được một ngày, mẹ cô bé vẫn chưa về khiến Tiểu Hương có chút thất vọng…
Bữa tối đã hoàn tất. Nó ngồi phịch xuống ghế. Dù đã mất công nấu nhưng nó lại chẳng có tâm trạng ăn gì cả. Thở dài thườn thượt, Tiểu Hương nhìn căn phòng của mẹ mình, liền đứng dậy định dọn đồ ăn vào. Nhìn vào thành quả của mình, cô bé buồn ghê gớm khi chỉ ăn tối có một mình. Nó ngồi thử xuống ghế, gắp thử một miếng thịt rang. Ăn cũng ngon nhưng lại trống trải quá. Tiểu Hương ăn thêm vào miếng nữa nhưng càng ăn lại càng thấy đắng ngắt ở cổ. Rồi cô bé khóc, khóc nức nở. Vì nhớ ba, nhớ mẹ. Ngày xưa, mọi người hay quây quần bên nhau vào bữa tối. Nhưng… sự thật không thể thay đổi… ba cô bé đã ra đi mãi mãi… ngôi nhà giờ chỉ còn mẹ cô bé và cô bé…trống vắng hình bóng của người cha… thiếu tình thương của người mẹ đã từng làm cho cô bé bị trầm cảm một thời gian ngắn. Và cô bé đã gặp Tiểu Ngọc – người bạn đã cho cô thêm nghị lực sống, chia sẻ buồn vui cùng cô bé.
Ngày hôm qua là ngày đầu tiên cô bé vui đến thế từ khi ba mất. Cuối cùng, ước mơ của Tiểu Hương cũng đã thành hiện thực. Giờ cô bé sẽ không cô đơn nữa. Tự hứa với bản thân, nó sẽ không khóc thêm lần nào nữa…chỉ một lần duy nhất nữa thôi…
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Tiểu Hương ngừng khóc, đứng dậy dọn đồ ăn vào. Ngoài phóng khách, cô bé ngồi ghế sô pha, bật TV lên xem. Được một lúc, Tiểu Hương tắt TV rồi đi luôn lên phòng. Ngồi vào bàn học, cô bé chăm chú làm bài.
Một tiếng sau, Tiểu Hương cất hết sách vở vào trong cặp, nằm phịch lên giường một cách mệt mỏi, suy nghĩ về mẹ, về cuộc sống hiện tại. Và từ từ chìm vào giấc ngủ.
Khoảng 3h đêm. Chuông điện thoại reo. Mắt đóng, mắt mở, nó cầm điện thoại lên nghe:
– Ai vậy?
Giọng một người con trai đầu dây vang lên.
– Thằng nay…Alô
\\\”Nửa đêm rồi mà dám còn làm phiền, đồ điên\\\” Nó **** thầm. Bên ngoài thì gắt gỏng:
– Tên điên kia biết mấy giờ không mà gọi?
– Có gì mà khó chịu thê? Tôi đang uống rượu….
– Bộ xin rồi hả?
– Ừ.
– Bị điên à… Anh không có bạn bè hay sao mà gọi cho tôi?
– Cô mắc cười quá… Ha ha ha…
\\\”Bộ tên này bị khùng à?\\\”
– Sao biết số điện thoại của tôi hả?
– Tôi thấy điện thoại của cô ở quán rượu Bình Minh…
Nó moi móc trong đầu dữ liệu liên quan đến quán rượu Bình Minh. À… Nhớ ra rồi…
– Vậy sao chọn số của tôi hả?
Tên kia giọng đều đều
– Tôi nhắm mắt rồi chọn đại
– Chọn đại? Đồ khốn
– Cô là chuyên gia **** tục nhỉ? – Tên đó nhàn nhạt – Sau này cô sẽ quen thôi. Nói chuyện với cô cũng thú vị đấy chứ.
– Bộ tôi là trò chơi hả? – Nó nhẹ giọng
– Bởi vậy nên tôi mới xả được street…
Nó mất hết kiên nhẫn, hét:
– TÔI BẢO ĐỪNG CÓ GỌI NỮA, ĐỒ KHỐN.
Nó mạnh tay dập máy, lẩm bầm: \\\”Toàn gặp chuyện bực mình. Đúng là tên khùng mà.\\\” Và chùm chăn ngủ tiếp.
Ngày hôm sau – một buổi sáng đẹp.
Tiểu Hương vẫn chùm chăm ngủ. Đồng hồ reo… Bụp… bị nó vất vào tường vỡ nát. Điện thoại reo, màn hình có chữ \\\”Tiểu Ngọc\\\”, nó hậm hực cầm lên nghe:
– Gọi gì?
– DẬY NGAY. 7h rồi. MÀY KHÔNG…Rụp…tút…tút…tút
Nhân vật chính đấy ạ, cúp máy khi đầu dây bên kia tức hộc máu, bay vào phòng tắm, gấp rút làm vệ sinh cá nhân. Bước ra khỏi nhà, Tiểu Hương bắt xe buýt đến trường. Hôm nay xe buýt đông nghịt, người chèn ép người. Tìm được chỗ ngồi cho mình. Nó ngồi ngân nga hát. Điện thoại reo…là số của tên dở hơi hôm qua.
– NÀY, ĐỒ KHỐN. TÔI BẢO ĐỪNG GỌI NỮA CƠ MÀ.
Nó hét lớn… tất nhiên mọi người quay người lại nhìn chằm chằm vào nó. Tiểu Hương gượng cười, hối lỗi. Rồi ngồi lại vào chỗ, tiếp tục nghe điện thoại.
– Tên kia! Sao cứ gọi cho tôi hả?
– Buồn nên gọi chơi
Giọng tên con trai đó nhơn nhơn như trêu tức nó vậy. Nhưng vì đang ở trên xe buýt nên nó nhỏ giọng
– Buồn kiểu đó hả?
– Ừ, thực sự thấy chán chán…
Nó nhẹ nhàng:
– Nếu chán thi…
Rồi quát khiến chim đậu trên cành cũng sợ hãi mà bay đi:
– CHẠY VÔ BẾP LẤY MUỐI MÀ ĂN ĐI, ĐỒ ĐIÊN
Nó hậm hực dập máy, chẳng còn để ý đến mọi người xung quanh. Trên mặt như ghi rõ: \\\”ĐỘNG VÀO THÌ CHẾT\\\”
——————————————–
Tên con kia không ai khác đó chính là nhân vật chính. Hắn – Trương Vĩ Thiên Ân nhếch mép:
– Nói chuyện với cô vui thật. Tôi thích lắm, cô đó.

Chương 2

Quay lại với nó.
Vừa bước đến trường, reng… chuông báo vào lớp vang lên. Nó muộn học. Nó vội vã chạy qua cánh cổng trường đang từ từ đóng. Chạy nhanh lên lớp. Cô giáo chủ nhiệm đã vào lớp từ lúc nào, nghiêm mặt:
– Hương, em là lớp phó mà sao hôm nay lại đến muộn hả?
– Em xin lỗi – Nó cúi xuống
– Cuối giờ em ở lại trực nhật lớp. Vào lớp đi
– Vâng.
Nó ngồi phịch xuống chỗ mệt mỏi, nằm ngục xuống bàn. Tiểu Ngọc hỏi thăm:
– Sao vậy?
– Không sao đâu
Nó trả lời như người hết hơi. Ngủ luôn. Nhỏ không thắc mắc gì thêm, ngồi im. Tiết học bắt đầu.

Giờ nghỉ trưa cuối cùng cũng đến. Tiểu Ngọc sắp xếp sách vở rồi quay sang gọi Tiểu Hương dậy.
– Hương à, dậy, dậy đi nhanh lên nào. Giờ nghỉ trưa đến rồi. Đi ăn thôi!
Từ \\\”ăn\\\” vừa bay vào tai Tiểu Hương, cô bé bật dậy ngay lập tức, ngáp rõ to, một tay dụi mắt, một tay xoa bụng…quay sang cười với Tiểu Ngọc làm nhỏ nổi da gà, dựng tóc gáy.
– Tiểu Ngọc à, hôm nay đãi mình bữa trưa nha.
– Ờ…ừ…
Rồi Tiểu Hương lôi sềnh sệch Tiểu Ngọc đi khi nhỏ còn ngơ ngác chưa kịp hiểu gì. Đến lúc sực tỉnh, nhỏ mới phát hiện là mình bị lừa, khóc thầm: \\\”Hu…hu…hu… Con bạn chết tiệt! Dám dùng ánh mắt đó để lừa được mình. Ôi, cái số của tôi… Sao lại khổ thế này hả trời?\\\” Còn Tiểu Hương đang hí hửng khi được ăn của chùa, cười tươi như hoa. Vào đến căng tin, cả hai tìm được chỗ ngồi thích hợp cho mình. Tiểu Ngọc bị Tiểu Hương bắt đi mua đồ ăn khiến nhỏ ấm ức vô cùng. Vừa phải đãi Tiểu Hương vừa phải đi mua đồ ăn. Nhỏ chen vào đám đông rồi mất hút. 10 phút sau, Tiểu Ngọc mặt nhăn nhó trông đến là khó coi, tay cầm đồ ăn ra khỏi đám đông, bước về chỗ. Thấy Tiểu Hương thanh thản, ngân nga hát làm nhỏ tức xì khói. Vứt đồ ăn cái “bịch” một cái, nhỏ quyết định làm lơ Tiểu Hương, không thàm bắt chuyện luôn. Cô bé ngừng hát, mắt sáng lên nhìn chằm chằm vào đồ ăn như muốn nói: “Thức ăn à, mấy em chuẩn bị vào bụng chị nha”… Không để ý tới Tiểu Ngọc, Tiểu Hương cắm cúi ăn. Kế hoạch thất bại, Tiểu Ngọc trầm tư suy nghĩ cách làm cho nó phải năn nỉ xin nhỏ tha thứ. Ăn xong, Tiểu Hương xoa bụng… thấy Tiểu Ngọc không ăn liền hỏi. – Ngọc à, sao không ăn vậy?
Nhỏ Ngọc cười thầm khi nghĩ nó rơi vào ”bẫy” của mình, quay mặt đi không thèm nhìn Tiểu Hương luôn. Cô bé vẫn đang chăm chú nhìn vào đống thức ăn, phán ngay một câu:
– Vậy để mình ăn hộ cho ha.
Rầm… Tất nhiên là nhỏ Ngọc bị một tảng đá 5000 tấn rơi ngay phải đầu mà không kịp trở tay, gượng gạo cười:
– Không được. Mình sẽ ăn mà
Giật ngay đồ ăn khi chúng ở trên tay Tiểu Hương. Cô bé Tiểu Hương xị mặt xuống, chu môi ra:
– Tại mình tưởng bạn không ăn nên ăn giúp thôi mà.
Tiểu Ngọc bĩu môi.
– Thật là vậy à?
– Thật mà.
Tiểu Hương gật đầu khẳng định chắc chắn lời mình nói. \\\”Ăn giúp cái gì chứ. Có mà nó muốn ăn nên vậy thôi. Nhưng sao nhìn nó không giống nói dối nhỉ?\\\” Tiểu Ngọc thầm nghĩ…rồi thong thả ăn. Nhìn nhỏ Ngọc ăn, Tiểu Hương nhìn mà thèm nhưng đâu thể nói gì được nữa. Nhỏ ăn xong, Tiểu Hương kéo nhỏ lên lớp. Reng…Chuông báo hiệu vào lớp vang lên. Tất cả học sinh ổn định vị trí. Tiết học lại bắt đầu không mấy vui vẻ.
Ra về, Tiểu Hương cùng Tiểu Ngọc ở lại trực lớp. Sau một lúc, cả hai dắt xe ở trong lán rồi đạp đến quán kem Dream. Tuy đã hứa là ăn kem ở căng tin nhưng Tiểu Hương bảo không thích nên đành đến quán này.
Trong quán, Tiểu Hương tìm được một chỗ lý tưởng cho cả hai. Cô gái phục vụ mỉm cười hỏi:
– Quý khách ăn gì ạ?
Tiểu Hương nhìn qua Menu, cười, nhanh nhảu trả lời:
– Chị lấy cho em 3 ly kem dâu và 3 ly kem vani
– Xin quý khách chờ một chút
Tiểu Ngọc đang xị mặt không nói gì.
– Sao vậy? – Tiểu Hương hỏi
Im lặng. Cô bé thấy lạ. Mọi khi Tiểu Ngọc nói rất nhiều, nhắc đến kem là sẽ thích lắm nhưng hôm nay thì lại không như vậy. Cô gái phục vụ quay lại, trên tay đang bê khay kem, đặt xuống bàn nó đang ngồi.

– Này ăn đi.
Tiểu Hượng gọi Tiểu Ngọc rồi ăn phần của mình. Nhỏ Ngọc ậm ừ, từ từ ăn kem. Mười phút sau, trên bàn toàn là ly kem đã ăn hết. Tiểu Hương bước ra ngoài chỗ để xe để Tiểu Ngọc bấm bung, tiếc nuối trả tiền. Rồi cả hai về nhà, không ai nói với ai câu nào.
Về đến nhà, điện thoại nó reo, liếc qua màn hình có chữ \\\”Đồ khốn\\\”, nó vứt điện thoại trên ghế sô fa, đi tắm. Xong, tắm xong, điện thoại vẫn cứ reo, nó tức giận cầm điện thoại lên nghe.
– TÔI ĐÃ BẢO ĐỪNG GỌI NỮA CƠ MÀ.
Hắn cười nhạt, giọng khiêu khích.
– Nhưng tôi cứ thích gọi.
Cơn tức giận bùng phát, nó hét thật to vào cái điện thoại.
– ĐỒ ĐIÊN, ĐỪNG CÓ GỌI CHO TÔI NỮA.
– Đừng có hét nữa.
Hắn gắt, giọng lạnh tanh khiến nó sợ hãi, im lặng.
– Cô tên gì? Học ở trường nào?
– Anh hỏi làm gì? – Nó thận trọng
– CÓ NÓI KHÔNG THÌ BẢO. ĐỪNG ĐỂ TÔI PHẢI BỰC.

Không thể kìm nén được nỗi sợ hãi, mắt nó bắt đầu ươn ướt, sống mũi cay cay, từng hạt nước mắt rơi xuống. Nó òa khóc.
– Hu hu hu hu…..
Hắn bối rối, không biết làm gì, nhẹ giọng dỗ:
– Đừng khóc nữa, này, tôi có làm gì đâu? Nín đi.
Một lúc sau, nó kìm lại nước mắt, hít một hơi thật dài trấn tĩnh lại, nói nhỏ:
– Ai biểu anh quát tôi làm chi.
– Tôi quát cô thì ảnh hưởng đến hòa bình thế giới à? Mà thôi bây giờ nói cho tôi biết cô tên gì? Học trường nào? Nhà ở đâu?
– Nhưng anh hỏi để làm gì? – Nó nghi ngờ.
– Hỏi cho biết
– Nhưng…
– Nói đi không thì đừng trách tôi.
– Tôi là Đinh Ngọc Thiên Hương, 15t, đang học ở trường Ikeda, nhà ở khu XXX số nhà 123 phố XXX.
– Được rồi. Bye
Rụp…tút…tút…tút…Hắn dập máy không để Tiểu Hương nói được gì nữa. Cô bé hậm hực lên phòng, \\\”hành hạ\\\” con gấu bông.

Một ngày dài trôi qua.

Nằm trên giường, nó suy nghĩ về hắn. Một con người kì lạ. Lúc tức giận thật đáng sợ, lạnhlùng khiến người ta phải sợ hãi. Nó đã thật yếu đuối khi mà hắn tức giận. Không biết hắn trông như thế nào nhỉ? Chắc là rất đáng sợ?… Nó chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm nay là chủ nhật, Tiểu Hương tự thưởng cho mình một giấc ngủ nướng. Nhưng tiếng xe máy Brừm…Brừm…Brừm… khiến cô bé không tài ngủ được. Không biết ai điên vậy nhỉ? Tự dưng phá giấc ngủ của người khác. Tiểu Hương chạy ra ngoài…
Ra đến cổng, cô bé thấy một chàng trai cao 1m80, rất đẹp trai: mái tóc màu hạt dẻ sống mũi cao, nước da trắng hơn con gái, đôi mắt màu xanh hút hồn… Nhưng cho dù có đẹp đến mấy, cô cũng mặc kệ. Đang yên lành thì đến phá giấc ngủ của cô bé. Chàng trai quay lại, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hương khiến cô giật thót.
– Cô là Đinh Ngọc Thiên Hương?
Lông mày nhếch cao lên, buông một câu sắc lạnh.Cả người cô bé đơ như khúc gỗ biến thành một bức tranh cổ quái. Gió khẽ thổi làm mái của hắn khẽ bay bay để lộ ra ánh mắt lạnh lùng đang nhìn chằm chằm Tiểu Hương. Cô bé lắp bắp như gà mắc tóc.
– Là…tôi…
Hắn khẽ nhếch môi, châm chọc.
– Cô khác những gì tôi tưởng tượng. Trông cô lùn như một cây nấm vậy.
Tiểu Hương tức giận, đáp trả.
– Tôi cao hay lùn thì liên quan gì đến anh. Đúng là đồ khùng mà. Tôi quen biết anh chắc.
– Sao lại không quen?
– Không quen thật mà.
Hắn lấy trong túi quần ra một chiếc điện thoại, bấm gì đó. Điện thoại của Tiểu Hương reo, không biết là ai, cô bé quát:
– Này, ĐỒ KHỐN, ĐỪNG GỌI CHO TÔI NỮA
– Nếu tôi cứ gọi thì sao?
Nó giật mình, ngạc nhiên. \\\”Chàng trai kia vừa trả lời sao? Hóa ra tên khốn đó đây à? Sao hắn lại đến được đây? Chẳng lẽ hắn đến đây để xử lí mình? Ông trời ơi, sao con đã làm gì mà ngài thử thách con thê này? Con đã làm gì có lỗi sao? Sợ quá, hắn định làm gì mình? Muốn đánh nhau hả phải liều thôi?\\\” Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu nó. Hắn châm chọc.
– Vẻ mặt của cô phong phú thật. Y chang quả bí ngôi.
Nó phẫn nộ, hét.
– Trái bí ngô? Anh nói hết chưa? Một người vừa dễ thương vừa đáng yêu như này mà dám bảo là quả bí ngô à?
Hắn bật cười lớn, chọc ghẹo Tiểu Hương.
– Ha ha ha… Quả bí ngô thì dễ thương và đáng yêu nỗi gì cơ chứ.
Nó năm chặt hai tay, vẻ mặt quyết tâm, nghĩ: \\\”Hắn dám gọi mình là quả bí ngô. Chờ đấy, ta sẽ trả thù.\\\” Hắn cười nhạt.
– Dù sao thì tôi cũng thích kiểu mạnh mẽ của cô. Nhưng mà…
Hắn cố tình kéo dài giọng ra, làm nó sốt ruột.
– Dám **** tôi thì cô chuẩn bị tinh thần đi.
Nó lo lắng, thụt lùi, đóng rầm cửa lại, lè lưỡi
– Còn lâu nha. Anh cứ đứng đó mà chơi đi.
Hắn cười gian, nó loáng thoáng nghe hắn nói.
– Cô đừng hòng thoát khỏi Trương Vĩ Thiên Ân này.
Và hắn nhảy lên xe, phóng đi mất hút. Sự lo lắng, sợ hãi dâng lên trong lòng. Nó gạt đi những cảm xúc đó, vào trong nhà, ăn sáng và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Cơn bão tố đang đến trong khi cô bé vẫn vui vẻ, không chút lo âu.

2h30 chiều.
Bước ra khỏi nhà, nó đạp xe đến công viên gần nhà. Hôm nay là chủ nhật nhưng công viên cũng chẳng đông người cho lắm, rất vắng. Nằm trên bãi cỏ xanh mơn mởn, nó nhìn ngắm bầu trời trong xanh, thả hồn vào mây, gió. Không chút vướng bận, không lo âu, không buồn phiền. Cảm giác thật thanh thản, yên bình! Dường như nó đang bay cùng mây, cùng gió. Từng cơn gió nhẹ của mùa hè tạt vào mặt Tiểu Hương khiến cô bé dễ chịu. Tiểu Hương chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Mồ hôi trên trán chảy đầm đìa, giọt nước mắt rơi, miệng không ngừng la hét. Cô bé đã gặp cơn ác mộng khủng khiếp trong quá khứ mà Tiểu Hương đã cố quên đi.

Lúc đó, Tiểu Hương mới 4 tuổi. Bố cô bé là một mật vụ của một tổ chức bảo vệ chính phủ, còn mẹ là nội trợ ở nhà. Gia đình Hương đang sống rất hạnh phúc, đầm ấm, vui vẻ. Nhưng vào trước sinh nhật lần thứ năm của cô bé, có một chuyển đã xảy ra. Người của tổ chức phi chính phủ đã tìm ra tung tích của bố Hương. Trước sinh nhật của cô bé một ngày, một người lạ đã đến nhà Hương, khi đó cô bé chỉ có một mình ở nhà, ông ta đã bắt cóc Hương. Cô bé chỉ biết la hét, vùng vẫy. Ông ta đã gọi cho bố Hương đe dọa và bắt ông ấy phải giao những tài liệu mật của tổ chức. Bố Hương đã định sẵn kế hoạch để cứu Hương và không bị lộ tài liệu mật. Kế hoạch sắp thành công thì Hương đã cởi trói chạy ra. Người đàn ông đó đã chĩa súng vào cô bé. Vì đỡ đạn mà bố Hương đã bị thương. Máu chảy rất nhiều. Cô bé hoảng sợ ngào to:
– Ba ơi, ba ơi, ba tỉnh dậy đi… BA
Ông mở mắt, vuốt tóc Hương, thều thào:
– Hãy…sống…thật…tốt…khi…không…c� �…ba…ở…bên…cạnh…nghe…con…
Rồi ông tắt thở, Tiểu Hương sợ hãi ngất ngay tại đó. Người đàn ông kia đã trốn thoát
Sau khi tỉnh dậy thì cô bé được tin ba đã mất. Quá sốc, Tiểu Hương nhốt mình trong phòng gần một tuần, không ăn, không uống. Mỗi khi ngủ, cô bé lại mơ về cái chết của ba nên cô không dám nhắm mắt. Cô trách bản thân vô dụng nên ba đã mất. Tuy được mọi người động viên nhưng không có chuyển biến. Sau một thời gian, không được mẹ quan tâm chăm sóc, Tiểu Hương bị trầm cảm. Đó là thời gian khủng khiếp, là cơn ác mộng mà cô không muốn nó xảy ra.

Trang: 1 2 3 24 >>
Cùng chuyên mục
Giới thiệu - Liên hệ
vinawap.mobi@gmail.com
DMCA PROTECTED