[Truyện Voz] [Ký sự] Chuyển mộ ( Phần 3 Kết ) 

Đăng ngày 14-11-2012 by

Trên tàu sống chung mỗi người 1 tính cách, em thì vốn tính xởi lởi ai cũng chơi được đành ra mọi người ai cũng qúy lắm. Còn em ngoài cậu Hoan là thuyền trưởng ra thì 3 người mà em thực sự nể phục nhất là bác Tiến già, anh Tú và anh Nam. Bác Tiến tuy già nhưng cực kì thâm thúy và tràn đầy kinh nghiệm sông nước cũng như trong cuộc sống, anh Lam tuy ít nói những nói chuyện cực kì hay và tán gái cực giỏi, còn anh Tú chơi đẹp sẵn sàng mang tính mạng ra để đổi lại sự an toàn cho bạn bè, người thân. Có chuyện gì nhờ anh giúp đặc biệt là mấy chuyện xích mích, bị bắt nạt thì anh chả bao giờ hỏi nhiều 1 phát là làm ngay ko phải suy nghĩ. Đi chơi với anh Tú là vui nhất nhưng cũng đáng lo nhất, ông này chả bao giờ chịu nhún nhường hay nhịn nhục 1 điều gì cả. Ai mà ko may tính chuyện lạt nộ anh Tú hoặc o ép thì cứ xác định là sẽ thiếu 1 vài bộ phận trên cơ thể ngay vài phút sau đó. Nên đi với ông ấy cực kì an toàn nhưng cũng rất nguy hiểm.

À tí nữa thì quên cả con Mực già nữa chứ, con Mực già có vẻ cuộc đời và tính cách khá giống anh Tú. Bình thường thì vui vẻ, hiền lành nhưng khi người thân cần sự giúp đỡ thì hung hãn bất chấp đứng ra bảo vệ người thân. Và còn 1 điểm nữa là cả con Mực và anh Tú tuy già đời nhưng từ bé đến giờ vẫn chưa có nổi 1 mối tình vắt vai, cái mà các bác gọi là FA đấy.

Con Mực là giống đực, từ bé đến giờ lại sống trên tàu thành ra cũng ko có cơ hội kiếm bạn, thỉnh thoảng nó theo người lên bờ mà thấy con chó cái nào của nhà dân mà hiền lành dễ dãi nó cũng lại ve vãn hôn hít tí nhưng lại phải đi luôn, còn con chó cái nào mà khó tính qúa con Mực ko hôn hít liếm láp được tí nào là con chó cái đấy kiểu gì cũng ăn vài cái đợp vào đít nếu ko chạy nhanh. Con này đểu lắm.

Anh Tú thời xưa trên bờ còn chạy xe 1 thời tung hoành ngang dọc nhưng cũng chỉ là mấy trò đâm chém nhau, cờ bạc rượu chè thôi chứ tuyệt nhiên ko đụng chạm cưa cẩm gái gú con nhà lành bao giờ. Có chăng chỉ là với bọn bán hoa qua đường, bóc bánh trả tiền thôi. Dù sao vẫn khá hơn con Mực anh Tú cũng biết mùi đời rồi, biết cái đó nó tròn méo ra sao. Con Mực thì gần 20 năm vẫn còn trinh nguyên, cũng có 1 vài lần đỗ cạnh tàu bên có chó cái lâu lâu đấy nhưng cu cậu ko làm ăn gì được. Chó chứ có phải người đâu cơ chứ, người gặp đèn đỏ thì cuống cuồng dừng lại hoặc lùi ra xa còn chó thì ngược lại, thành ra đến hiện tại nó vẫn chưa gặp cái ngày huy hoàng đó đến với nó.



TRỌN BỘ