Tình dục học đường 

Đăng ngày 28-05-2012 by

Phần 1:
Dù là mùa hè nhưng thời tiết ở vùng trung du vẫn mát mẻ hơn ở đồng bằng . Nhận quyết định xong , tạm biệt mọi người tôi lên xe rồi về miền quê hẻo lánh để làm .Ra trường và đi làm đã được 8 năm rồi .

Bước xuống xe , vào khu nhà tập thể mà xây cho giáo viên sinh hoạt thì có bác bảo vệ đứng ở đó rồi . Vừa thấy tôi thì bác đã hồn hậu bảo:
-Chú mới nhận công tác trên này hả ? Hôm nay ông hiệu trưởng có thông báo cho nhà trường và tôi biết.

Tôi mỉm cười mà gật đầu:
-Vâng ạ, cháu công tác dưới thành phố cũng lâu , mà thấy trên này các trường còn thiếu giáo viên quá nên cháu xin lên đây đấy ạ.
-Được như chú , tôi cũng mừng , không phải giáo viên nào cũng bỏ thành thị mà lên đây dạy chữ cho đâu .

Tôi cười mà đi cùng bác bảo vệ qua cánh cổng sắt được sơn xanh đã rỉ một số chỗ . Tiếng cót két của miếng bản lề vang lên cũng làm tôi hơi rùng mình một chút . Qua phòng bảo vệ thì bác khẽ quay lại mà bảo tôi:
-Chú vào đây uống với tôi chén nước chè, rồi tôi chỉ cho chú cái phòng. Tôi cũng đã quét dọn rồi , chú chỉ việc ở thôi, thiếu gì thì mai ra chợ huyện , cách đây cũng cỡ tầm năm sáu cây đấy , mai là phiên nên cũng có hàng .
-Vâng cháu cảm ơn bác nhiều .

Dưới ánh đèn đỏ quạnh của cái bóng đèn vàng hắt ra . Tôi có dịp quan sát kĩ bác bảo vệ. Bác cũng tầm ngoài năm mươi rồi , mái tóc đã muối tiêu sợi đen sợi bạc , đặc biệt là có bộ ria mép khá là cầu kì . Khuôn mặt với ánh mắt thì toán lên một vẻ gì đó mộc mạc rất tin người.Bác rót chén nước chè tàu rồi cầm qua chỗ tôi rồi bảo:
-Chú uống tạm miếng nước , chắc đường xá xa xôi đi cũng mệt mỏi lắm hả ?
-Cháu cũng không mệt lắm đâu ạ , tại đi đường xa cũng quen rồi . Cháu giới thiệu cháu là Sơn , chắc là bác cũng được thầy hiệu trưởng nói rồi ạ ?
-Bác biết rồi , còn bác là Học , bảo vệ của trường này , bác làm bảo vệ ở đây cũng được năm sáu năm rồi .
Tôi xoa xoa chén nước chè cho ấm lòng bàn tay , rồi đưa lên miệng làm một ngụm Nó không có vị gắt như ở thành phố mà có vị thơm nồng nồng khá tả. Nhấp ngụm nước xong thì tôi cũng hỏi bác :
-Học sinh trường này thế nào ạ ?
-Học sinh trường này , đa phần là con nông dân cả ấy mà , có một vài đứa là hộ khá giả thôi , còn đa phần là vậy . Nhìn chung thì chúng nó cũng ngoan ngoãn . Lành như đất ấy mà , cũng không nghịch ngợm lắm đâu.
Tôi gật đầu dạ một tiếng thì bác Học lại nói tiếp :
-Năm vừa rồi cũng có nhiều đứa đỗ đại học lắm đấy . Tụi học sinh bây giờ cũng thông minh.
Tôi cười mà nói lại:
-Thì tuổi trẻ mà bác, tuổi này phải học thì mới tiến bộ được.

Nói chuyện một lúc thì bác Học đưa cho tôi chùm chìa khóa để tôi vào phòng của mình . Căn phòng của tôi là thứ hai tính từ đầu hồi vào . Nó cũng không được rộng lắm. Chỉ khoảng mười lăm mét vuông mà thôi .

Bốn bức tường màu xanh nhạt trông cũ kĩ lắm rồi . Lền đá hoa cũng ố bụi rồi chứ không còn đẹp nữa. Bước những bước nhẹ nhàng tạo thành những tiếng cộp cộp vang kẽ .Để cái túi đồ , tôi tiến lại mở cái tủ một buồng phía góc nhà .Nó cũ nhưng cũng chắc chắn lắm .
Bên cạnh cái giường cũng đã có cái chăn màn gấp gọn gàng rồi . Đồ còn mới tính , tôi đoán chắc là mọi người mua cho tôi . Cất túi đồ vào trong tủ rồi lấy ít quà mà tôi đã chuẩn bị sẵn đi ra ngoài sang phòng bên cạnh thì đã thấy hai người phụ nữ đang ngồi gấp quần áo và soạn giáo án .

Vừa nhìn thấy tôi thì hai người phụ nữ cũng cười mà bảo:
-Chào anh ! Anh là giáo viên mới chuyển về đây dạy à?
-Vâng ! Mình mới vừa xuống đây xong vừa cất đồ , có chút quà mang sang đây biếu đồng nghiệp .
Thấy túi quà trên tay tôi thì cô gái mà đang soạn giáo án cũng đứng dậy , khỏi cái bàn kê sát cửa sổ mà đi ra mời tôi vào :
-Mời anh vào phòng chơi !

Tôi bước vào ,để gói quà lên bàn rồi cũng ngồi xuống . Cô gái gấp quần áo thì cũng để ra một chỗ rồi rót cho tôi cốc nước và ngồi tâm sự .Giọng nói trong trẻo vang lên làm tôi có phần thấy thích thú .
-Em tên là Nga , còn đây là Ngọc , bọn em ở tổ xã hội, em dạy văn còn Ngọc thì dạy địa .
-Anh tên là Tuấn , xung phong lên đây dạy . Mà anh cùng tổ với bạn em đấy , anh cũng dạy môn văn .
-Vậy à ! Thế thì tốt quá rồi , vì ở đây giáo viên dạy văn cũng thiếu lắm anh ạ . Có anh thì bọn em cũng đỡ phần vất vả .
Tôi gật đầu thì cô gái tên Ngọc cũng nói:
-Ở đây cuộc sống cũng kham khổ lắm chứ không được như trên thành phố đâu anh ạ . Khóa khăn lắm đấy !
-Anh biết chứ! Vì anh xin xuống mà.