Máy bay bà già ý mà vô tư đi mày 

Đăng ngày 07-10-2012 by

Một tuần làm ăn chán nản vô cùng, cửa hàng vắng vẻ và lặng lẽ, hết đế chế lại thơ thẩn điếu thuốc bên cửa, vu vơ nghĩ về một ngày nào đó, một nơi nào đó, có lẽ hạnh phúc hơn và cuộc sống đơn giản hơn nhưng không vô vị và khô khan. Nơi góc phố dẫu lặn yên nhưng hơi thở vẫn dập dồn, nơi ánh mắt vẫn lặng yên nhưng vẫn mải nhìn về điều hạnh phúc.

Thứ 3, vẫn như mọi ngày, chỉ có một điều khác là thêm cốc cafe đắng chát, thêm bản ballad cô bạn send cho, buổi sáng vẫn thế tiếp diễn nơi ngõ nhỏ con đường Trường Chinh vốn ồn ào khó chịu mà bên trong lại lặng yên đến lạ kỳ. Mỗi khi có tiếng xe máy vang lên, là niềm hy vọng lại tràn về : ” hê, có khách rồi đây “. Và điều gì đến đã đến, một sự đổi thay to lớn đã xảy ra trong tôi, cho đến giờ nó vẫn là sự mơn man đắng chát như ly vafe, nâng nâng như khói thuôc, day dứt đắn đo đến đến lạ thường khi nói chuyện với thằng bạn thân : ” ôi dào, máy bay bà già ý mà, vô tư đi mày…”.

Chiếc xe LX dừng trước cửa hàng, một giây bỡ ngỡ, tôi nhìn ra và chào chị:

* Tôi : Chào chị, em giúp gì được chị ạ.
* Chị : Ở đây có sửa máy tính không em Zai
* Tôi : ( hix , teen gớm, nhưng trông chị khá sang trọng, vận bộ đồ hình như làm cơ quan nhà nước. ). Em có chị ah.

Tôi nhanh chóng chạy ra bê case vào và không quên hỏi chị
* Case bị làm sao ạ ?
* Chị : ah, nó không lên em ah, chị nghĩ nó chết ram, anh làm cùng bảo vậy.
* Tôi : Vâng để em xem, chị ngồi đợi em một lát ạ.

Một hồi xem xét và test thử, hóa ra nó chết main, tôi ra trình bày với chị, và chị bảo là thôi, thay mới cho chị đi vì nó cũng cũ rồi, mà khổ lỗi cửa hàng chuyên làm đồ cũ, không sẵn hàng mới nên tôi đặt vấn đề gọi hàng trên hãng và mong chị đợi. Chị ok, mọi thứ suôn sẻ diễn ra.

* Chị làm gần đây ah, sao lại biết em làm ở chỗ này mà vào vậy,
* Chị : đúng rồi em, chị làm ngân hàng ngay đầu ngõ, mấy lần có đi qua đây nên chị biết, hình như lần nào gặp em cũng thấy ngồi cửa hút thuốc một mình.
* Vâng, đúng rồi chị. thói quen thôi, vì ngõ này vắng, đôi khi hơi buồn & chững quá.
* Uh, dạo này làm ăn bên chị cũng vậy, chán lắm.
* Mà case này của chị hay bên văn phòng đó ạ.
* Của chị đó em, sáng hì hục mang qua đây đó, đường lại tắc nữa, sợ quá.
* Ô, em thấy chị đeo nhẫn, chắc chị có chồng rồi, sao không nhờ anh ấy mang đi hộ ah, hay chỗ nào gần nhà chỗ đỡ vất ạ ?

Chị bỗng lặng yên một hồi. Theo phản xạ, tôi ngĩ mình đã nói sai một điều gì đó cho đến bây giờ, trong thâm tâm vẫn là dấu hỏi lớn.
* Chị : em làm một mình ah ?
* Tôi: ( giật mình ) ! ah không, bên em mấy cậu ấy làm hết trên Âu Cơ, chiều mới xuống.
* Chị : uh, thế thì hơi vất vả nhỉ.

hiazzzz, chơi dài cả cổ tuần nay rồi…

* Cũng bình thường chị ah.

Đúng lúc đó thì hàng bên Vĩnh Xuân cũng chuyển qua, tôi nhanh chóng lắp cho chị, sau 30p thì ok hết, tôi vội vàng hoàn thành và định bê ra thì :

* Mà thôi, em cứ để đó đi, tối em chuyển qua nhà cho chị được không, chị ngại lắp vì dây dợ lằng nhằng quá. Nhà chị bên Hàng Tre.
* Vâng thế cũng được, vì em cũng tiện đường về trên Âu Cơ mà.
* Uh, thế em nhé. Cảm ơn em. Mà tối chuyển qua, chị gửi luôn tiền nhé.
* Ok !

Tôi vội vàng chạy ra quay xe cho chị.

Tự nhiên tôi thấy chút gì đó vắng lạ, mùi hương nước hoa vẫn dịu dịu trong nắng thu khô rát, sự im ắng lại tràn về khi tiếng xe đi khuất.

18h, chuông điện thoại reo.

* Alo, ( tôi chưa kịp nói tiếp thì….)
* Chị bên ngân hàng mà, chị về rồi đó, em mang case qua dùm chị nhé, cảm ơn em trước nha.
* Vâng, em cũng chuẩn bị đi đây.

Đường Trường chinh quả là khủng khiếp, nhích từng cm, mệt mỏi & rã rời, cuối cùng cúng vượt qua. buông hơi thở dài ngao ngán cùng con WAVE tàu nóng ran.

Đường bờ hồ vẫn vậy cái vốn dĩ bình yên từ muôn thuở, những đôi tình nhân đi trong chút nắng thu còn vương lại & mọi thứ trở lên thân thương hơn, hài hòa hơn, tiếng cười trẻ nhỏ ròn tan, tiếng gọi tiếng nói tất cả như căng tràn nhịp sống, mệt mỏi vỡ tan còn lại sự thanh khiết của cuộc đời dẫu là ngắn ngủi.

Và căn nhà số x ( xl vì tế nhị nên ko cụ thể được ạ ) hiện ra trước măt, 2 tầng, thật gọn gàng với lối kiến trúc hiện đại. Tôi bâm chuông, một lát, chị đi ra.

* Ôi, nhanh quá nhỉ.
* Vâng, cũng khá mệt đó.
* Em vào đi ( sau khi chị hé cánh cửa cho tôi đi vào ).

Tôi đi sau chị, mà không nhận ra chị, người phụ nữa của buổi sáng. Khi đó chị càng mạng mẽ, gọn gàng bao nhiêu thì giờ lại mảnh mai trong chiếc váy màu tím vai trần trắng bóc, đôi chân thon gọn trong chiếc giầy hình con thỏ đáng yêu,

* Em mang lên tầng 2 lắp hộ chị nhé, cửa phòng chị vẫn mở đó.

Hix, run run, nhưng thôi, vì cuộc sống và đặt thù công việc nó vậy nên chấp nhận. tặc lưỡi & đi.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7