Cô giáo mai Chap 3 

Đăng ngày 05-06-2012 by

Phần 9:

Chuyện tôi ái ân lén lút với trò Khôi kín như bong. Tôi và Khôi rất cẩn thận mỗi lần gặp mà vẫn lọt vào mắt một người. Đó là trò Huân, ngồi ở phía sau Khôi, trong lớp. Bởi vì một hôm, lúc tan giờ học, tôi đang thu xếp sách vở trên bàn chuan bị ra về, chợt thấy một mảnh giấy viết:
“Em muốn gặp riêng cô để gấp rút cho cô hay việc liên hệ của cô với Khôi. Em sẽ đến nhà cô vào lúc 11 giờ sáng thứ Bảy này. Huân.”

Tôi giật bắn người. Tim đánh như lô tô. Làm sao Huân có thể biết được? Vì trong lớp tôi với Khôi vẫn tỉnh như ruồi trong cách đối xử thầy trò. Đôi khi tôi còn đóng kịch la ray Khôi vì những lỗi như nói chuyện trong lớp, hay chữ viết không ngay hàng… Còn Khôi có đến nhà tôi để đụ thì cũng chỉ đến vào ban đêm. Tôi có đưa Khôi đi khách sạn thì tôi vào trước, rồi điện thoại cho Khôi biết số phòng, và Khôi đến sau. Vậy thì làm sao Huân biết được? Mà Huân đã biết được, có lẽ sẽ có thêm một số người nữa cũng biết.

Trên đường về nhà đầu óc tôi miên man với mảnh giấy Huân viết. Hôm đó mới thứ Năm. Còn đến những hai ngày nữa tôi mới gặp Huân. Sáng hôm sau, thứ Sáu. Vào lớp tôi chú ý nhìn Huân dò la, để biết chắc tấm giấy hôm qua là do hắn viết. Mặt Huân trông có vẻ khinh khỉnh pha lẫn chút thách thức. Quái lạ, tôi sợ cái nhìn đó của Huân vì mặc cảm tội lỗi của mình. Nhưng tôi chợt nghĩ đến cái nhan sắc có chết mệt bao nhiêu anh hùng tướng sĩ. Đã nhiều lần tôi dùng đôi mắt giai nhân của mình để chinh phục thou hay chiến thắng thou những cam go. Kết quả tôi đều thắng trận. Thì tại sao tôi không dùng nó đốn ngã nốt cậu học trò Huân bướng bỉnh này?

Huân vẫn nhìn tôi như anh cai tù canh chừng tội phạm. Tôi lẳng lơ, đưa tình và rất lả lơi liếc vờn với Huân. Tôi lại thêm nụ cười mim mím khó hiểu mỗi khi liếc nhìn Huân. Thỉnh thoảng khi nhìn Huân tôi táo bạo đưa một ngón tay lên môi ngậm hờ. Quả nhiên ánh mắt anh chàng dịu xuống thấy rõ, rồi chuyển sang đa tình hân hoan như đã chiếm được lòng cô giáo. Từ phút đó, Huân lo ra, không chú ý đến sách vở nữa, mà cứ chăm bẳm nhìn vào đôi mắt ngọc của tôi. Cái nhìn của Huân cho thấy chàng tự hào nhờ mảnh giấy nhỏ đó đã làm lung laic được lòng cô giáo mà chính chàng cũng thầm thương trộm nhớ từ lâu.

Tôi biết rõ ràng như thế vì có mấy lần Huân bạo dạn tặng tôi một cái áo len, một chiếc đèn đọc sách. Tết năm rồi cũng chính Huân mang bánh mứt, rượu đến tận nhà tặng tôi. Tôi không để ý mấy bởi lẽ tôi đã có Khôi. Hay có lẽ tại vì thế mà chàng ghen rồi để tâm theo dõi.

Tôi viết sẵn mảnh giấy: “Nhớ đúng hẹn ngày mai.” Rồi tôi kêu Huân lên trả bài, xong tôi kẹp tấm liếc tình một cái làm anh chàng đổ hào quang. Giờ ra chơi, Huân cứ ngồi đó tay vờ lật tập, mà mắt name đưới nhìn tôi mê mẩn. Tôi đã lật ngược thế cờ. Lòng tôi vững hơn nhưng không dám ngồi lâu sợ Khôi bắt gặp rồi ghen, nên tôi đứng day bước ra khỏi lớp đi lên phòng giáo sư.

Hôm sau, đúng 11 giờ có tiếng chuông gọi cửa. Huân đến, rất tươm tất trong áo sơ mi quần dài. Cũng như lần tiếp Khôi, tôi tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ mỏng màu hồng nhạt, không đồ lout, cố tình bày hàng ra để hạ địch thủ. Huân bước vào, vòng tay lễ phép nói:
– Em chào cô.

Lúc ngẩn mặt lên, nhìn thấy thân hình tôi hiện rõ sau làn vải mỏng, người “trẻ tuổi vốn dòng hào kiệt” ấy xây xẩm mặt mày. Tôi phớt lờ xem như không hay biết chàng đã choán váng khi nhìn toàn thân tôi lồ lộ phơi bày lờ mờ sau lớp vải sương khói mỏng manh. Tôi khoá chặt cửa, cố tình cho Huân thấy. Chân Huân không cử động được một ly. Anh chàng đứng như trời trồng, như Từ Hải chết đứng trên thành. Bao nhiêu vốn liếng chữ nghĩa sắp sẵn đêm qua định mang đến áp đảo tinh thần tôi, Huân quên bắn đi hết. Mặt chàng đực ra, sượng trân như thằng Mán.



TRỌN BỘ